Còn Trình Triệu Niên bên này vẫn chìm đắm trong câu “Triệu Niên nhà tôi” mà Thẩm Tri Ý vừa nói, hồi lâu không thể hoàn hồn. Mãi mấy phút sau anh mới đột nhiên nhận ra, cô biết nấu cơm từ bao giờ? Từ nhỏ đến lớn e rằng ngay cả nhà bếp cô cũng chưa từng bước chân vào.
Sợ cô bị bỏng, Trình Triệu Niên vội vàng tập tễnh đi về phía nhà bếp.
Vừa đi đến cửa, anh đã nhìn thấy Thẩm Tri Ý đứng trước bếp, bận rộn đâu ra đấy, thêm củi đun nước, rửa rau thái rau, động tác vô cùng thuần thục.
Trong lúc chờ mì chín trong nồi, cô lại cắt nhỏ hành lá đã rửa sạch từ trước, cho vào bát, thả cải thảo vào nồi, rồi đập thêm ba quả trứng gà.
Thẩm Tri Ý nghĩ chân Trình Triệu Niên đang bị thương, đúng lúc cần được bồi bổ hơn, bữa cơm này quả thực hơi đơn sơ. Ăn xong cô sẽ đi mua một con gà về hầm canh gà cho anh uống.
Mì chín, cô lại cho thêm chút gia vị đơn giản, múc cho anh một bát đầy ắp, bên trên đặt ba quả trứng ốp lòng đào.
Thẩm Tri Ý ghé lại gần ngửi thử, quả nhiên khá thơm. Cô vừa định bưng ra cho anh thì quay người lại, bắt gặp Trình Triệu Niên không biết đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào.
“Sao anh lại ra đây? Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà trước đi.”
Thẩm Tri Ý bưng bát đi về phía anh, đặt bát mì trứng đầy ắp vào tay anh, rồi đưa tay đỡ anh đi vào trong nhà.
Trình Triệu Niên không nói gì, mặc cho cô dìu mình vào trong.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một trận chửi mắng:
“Trình Triệu Niên, mày ra đây cho tao! Dám bắt nạt vợ tao, giỏi rồi đấy hả?”
Nghe tiếng gọi, Trình Triệu Niên khẽ nhíu mày.
Anh vừa đặt bát mì trong tay xuống bàn thì đã thấy Triệu Hỷ Thành đẩy cửa bước vào. Phía sau hắn còn có Tôn Ngọc Lan đang ôm nửa bên mặt sưng vù.
Tôn Ngọc Lan ôm má, vẻ mặt đầy oán hận nhìn Trình Triệu Niên và Thẩm Tri Ý, ánh mắt rơi xuống bát mì trứng đầy ắp trên bàn.
Cô ta đã nhìn thấy rõ trong bát có tận ba quả trứng ốp lòng đào, vậy mà hai người họ còn có thể ăn mì sợi khô.
Phải biết rằng vào thời này, mì sợi khô ở nông thôn là thứ rất hiếm. Ngay cả bột mì trắng cũng chưa chắc ngày nào cũng được ăn, huống chi loại mì sợi khô quý giá này.
Cô ta thật không ngờ vợ chồng Trình Triệu Niên lại giấu nhiều đồ tốt như vậy. Nhất định cô ta phải nghĩ cách khiến bọn họ lấy số đồ đó ra.
Con ngươi Tôn Ngọc Lan đảo qua đảo lại. Thấy chồng mình đứng ra chống lưng, cô ta đột nhiên ngồi phịch xuống đất làm loạn, đưa tay vén tóc ra, tiếng khóc lóc kêu gào vang khắp căn nhà:
“Vợ chồng Trình Triệu Niên đánh người! Có ai không!”
Triệu Hỷ Thành thấy vợ mình đã bắt đầu diễn, cũng không chịu kém cạnh, uy hiếp:
“Xem hai người đánh vợ tôi thành cái dạng gì rồi? Hôm nay nếu hai người không đền tiền, tôi sẽ đi tố cáo… tố cáo hai người!”
Khi nói những lời này, Triệu Hỷ Thành căn bản không dám nhìn Trình Triệu Niên. Thật ra trong lòng hắn rất sợ Trình Triệu Niên. Trước đây Trình Triệu Niên không ít lần đánh hắn, đến mức nói được nửa câu, chính hắn cũng chẳng còn chút tự tin nào.
Từ sau khi Trình Chấn Quốc xảy ra chuyện, vì Trình Triệu Niên quanh năm không ở nhà, lo Triệu Xuân Mai và cả nhà bà ta bắt nạt hai cô em gái, nên anh cũng thu liễm hơn, không còn cố ý đi tìm Triệu Hỷ Thành gây sự nữa, mỗi tháng còn gửi một phần tiền trợ cấp của mình về nhà.
Anh bảo vệ Thẩm Tri Ý ra sau lưng, ánh mắt sắc bén, bước lên một bước túm lấy cổ áo Triệu Hỷ Thành:
“Người là tao đánh. Muốn tố cáo tao thì cứ việc đi. Tao nhớ tao đã cảnh cáo mày đừng xuất hiện trước mặt tao rồi. Tao không ngại khiến mày nhớ đời thêm một lần nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


