Thứ Sáu, Tô Đề trở lại công ty làm thủ tục hết nghỉ phép.
Vừa ngồi vào chỗ, Trương Duyệt đã sáp lại gần buôn chuyện: “Cậu nghe gì chưa, sếp Bùi xin nghỉ việc rồi đấy.”
Ánh mắt Tô Đề sáng lên: “Khi nào vậy?”
“Hôm nọ sếp lỡ lời nói ra, chị ấy nộp đơn từ thứ Hai tuần này rồi, nghe nói đang trong quá trình chờ duyệt.” Trương Duyệt nói tiếp: “Sếp Bùi là quản lý cấp cao, thủ tục xin nghỉ duyệt chậm lắm, chắc còn mất một thời gian dài.”
Bên này, cành ô liu của Tô Đề còn chưa kịp chìa ra thì đồng nghiệp mới đã đến.
Trương Duyệt đứng ra giới thiệu cho hai người.
Cô gái đó tên là Đồng Úy, nghe nói vừa mới tốt nghiệp đại học năm nay.
Cô ấy mặc một chiếc váy trắng dài qua gối, tóc tết bím dài, là một cô gái rất giản dị.
Đồng Úy cầm hai ly trà sữa trong tay, đưa cho Tô Đề: “Chị Tô Tô, cái này em gửi chị.”
Tô Đề hơi bất ngờ, cô nhận lấy và cất lời cảm ơn.
Phải công nhận rằng, Đồng Úy trông có vẻ giản dị nhưng lại rất am hiểu quy tắc sinh tồn chốn công sở.
Mở đầu bằng một ly trà sữa, cô ấy đã vô hình trung mở ra cho mình một cánh cửa.
Buổi sáng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)