Tạ Lưu Xu suy nghĩ rối ren, nhớ tới lời dạy bảo của ma ma, trước khi bệ hạ chưa đưa ra bất kỳ phản ứng gì, nhất định nàng phải chủ động.
Nghĩ tới đây, Tạ Lưu Xu chậm rãi tiến lên, khi còn cách Thẩm Tứ nửa bước chân, nàng đưa đôi tay hơi run rẩy ra, nói: “Thiếp thân hầu hạ bệ hạ thay quần áo.”
Ánh mắt Thẩm Tứ rơi trên người nàng, trong lòng chỉ cảm thấy rất phiền muộn, vừa nghĩ tới thái độ hôm nay của nàng là vì điều gì, bỗng hắn không khống chế được cảm thấy thật là phiền.
Khi đối mặt với hắn, nàng có thể tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục như thế, vậy khi ở trước mặt Thái tử, có phải nàng sẽ càng e thẹn, càng tự nhiên hơn không.
Nghĩ tới đây, Thẩm Tứ bỗng duỗi tay, bóp lấy cái cằm trắng nõn bóng mịn của thiếu nữ: “Trước đây ngươi cũng lấy lòng Thái tử như vậy sao?”
Ánh mắt Tạ Lưu Xu ngơ ngác, sau đó khi nàng phản ứng lại thì bỗng có thêm chút ngượng ngùng, Thái tử điện hạ thanh cao tôn quý, há sẽ làm nhục người khác như hắn.
“Hay là, hắn ta chủ động hôn ngươi?” Giọng Thẩm Tứ âm u lạnh lẽo hơn, làm thân thể Tạ Lưu Xu không khỏi run rẩy.
Trong đầu nàng không khỏi hiện lên một cảnh tượng, hình như đó là lần đầu tiên nam nhân như trích tiên kia thất lễ, hắn ta không khống chế được ngậm lấy đôi môi nàng, triền miên dây dưa, chỉ một lần đó, lần duy nhất nàng không khống chế được trái tim của bản thân khi đối mặt với hắn ta.
Mắt Thẩm Tứ luôn nhìn thẳng vào gương mặt nàng, vì vậy sau khi nhìn rõ vẻ hồi tưởng của nàng, hắn chỉ cảm thấy cực kỳ chướng mắt.
Thiếu nữ trước mặt làn da như bạch ngọc, dưới ánh nến mông lung, thân hình nàng thướt tha trắng nõn động lòng người, hắn chậm rãi cụp mắt xuống, ánh mắt đặt trên cái cổ mềm mại thon dài của nàng, lại xuống them nữa, là một nơi đầy đặn phập phồng, hô hấp của Thẩm Tứ khựng lại, ánh mắt hơi chế giễu.
Trước đây hắn coi nàng như trân bảo, không dám có một chút khinh nhờn nào, nhưng bây giờ nàng ở trước mặt hắn, đôi môi anh đào hơi hé mở, sắc mặt đỏ ửng.
Tay Thẩm Tứ hơi di chuyển lên, đặt trên đôi môi đỏ mềm mại của nàng, ánh mắt tối xuống, sau đó không chút do dự hôn lên.
Vào khoảnh khắc hai đôi môi tiếp xúc, giống như là bị nghiện, Thẩm Tứ cảm nhận được một loại cảm xúc khó có thể dùng từ để diễn tả, nhưng lại làm hắn cam nguyện lún vào, không muốn tách ra.
Ánh mắt hắn tối tăm, sau đó bỗng nhiên đưa tay lên chụp ở sau đầu nàng, cho đến khi toàn thân thiếu nữ đều dán sát lên người hắn, hắn mới nhắm mắt lại, cắn xé nhẹ môi nàng.
Ánh nến trong phòng nhảy múa, Tạ Lưu Xu chậm rãi khép mắt lại.
Thân thể ấm áp nóng bỏng trùm lên, hai tay nàng không khống chế được cứ run rẩy, bỗng chốc không nghe rõ được nam nhân đã nói gì, chỉ có thể cảm nhận được lòng bàn tay hắn nóng rực, ngón tay lại lạnh lẽo.
Trời hơi hửng sáng, cho đến khi tia nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống, Tạ Lưu Xu mới nhắm mắt lại.
Mệt quá, nàng gần như một đêm không ngủ.
...
Thẩm Tứ đã rời đi trước khi nàng dậy nửa canh giờ, theo như Thanh Song nói, sắc mặt của bệ hạ như thường, không nhìn ra có vui hay là không.
Chu ma ma bên cạnh lại hơi buồn rầu, không ngừng oán giận sao bệ hạ còn không cho cô nương phong hào.
Chu ma ma là người bên cạnh Diêu thị, lúc này vào cung với nàng là vì Diêu thị không yên tâm nên đặc biệt phái bà ấy tới.
Sau bữa sáng, Chu ma ma bưng một bát canh đặc lên, nói thẳng: “Đây là phương thuốc cầu con của phu nhân, tiểu công tử cũng được sinh ra sau khi uống phương thuốc này, tối qua cô nương mệt mỏi cả đêm, nhân lúc bây giờ thuốc còn nóng, không bằng uống trước đi.”
Tạ Lưu Xu hơi nhíu mày, nhớ tới vẻ mặt giận dữ tối qua của nam nhân kia, nàng thở dài một tiếng, nhận lấy chén canh một hơi uống sạch.
Chu ma ma hài lòng gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)