Trong Càn Minh Điện, thảm lông trải trên đất, lò hình thú trong bốn góc đang thong thả bốc lên khói huân hương, Thẩm Tứ bước vào từ bên ngoài, cởi áo khoác trên người xuống, nét mặt rất lạnh lùng, hắn đi tới trước bàn sách bên cạnh, lấy mấy quyển công văn ra bắt đầu xem.
Vương Hải Phúc bên cạnh hầu hạ một cách dè dặt, không biết sao hôm nay bệ hạ lại nói lời kia.
Mặc dù Tạ thị nữ từng đính hôn với Thái tử, nhưng chưa được cưới vào cửa, cũng chưa có quan hệ xác thịt, bệ hạ gọi nàng là hoàng tẩu... thật sự có hơi trái luân lý.
Khi Vương Hải Phúc đang nghĩ, chỉ thấy bệ hạ đặt quyển sổ trên tay xuống, bỗng nhiên lên tiếng nói: “Bảo nàng chuẩn bị, tối nay thị tẩm.”
Vương Hải Phúc sững sờ một chốc, sau đó vội vàng nhỏ giọng đáp vâng.
Suy nghĩ của hoàng đế có lúc thật khó đoán, vốn tưởng có lần làm nhục hôm nay, chắc chắn sau này Tạ thị nữ sẽ không thể sống tốt, không ngờ tối nay bệ hạ lại muốn sủng hạnh nàng, chuyện này thật làm người ta phải suy nghĩ.
Nhưng Tạ Lưu Xu lại không vui như vậy, đương nhiên nàng biết sủng ái của hoàng đế quan trọng bao nhiêu, nhưng nàng đã từng không từ mà biệt, bây giờ gặp lại, nàng rất khó chắc chắn Thẩm Kỳ Văn sẽ yêu nàng.
Trong Lưu Vân Các có đầy đủ mọi thứ, vừa rồi Vương Hải Phúc cũng dẫn một ma ma tới, nói là sẽ dạy nàng một ít quy củ, mặc dù nói là quy củ, nhưng đều là chuyện động phòng của trai gái, Tạ Lưu Xu nghe mà đỏ mặt, nhưng cũng lặng lẽ ghi nhớ không ít.
Trước khi vào cung Diêu thị cũng từng mời ma ma tới dạy nàng, từ cái thú vui khuê phòng tới nữ tử mang thai, ma ma kia giảng giải rất tỉ mỉ, giúp nàng trong tối ngoài sáng học được không ít thứ.
Bây giờ ma ma trong cung nói thêm một lần nữa, bỗng làm gợi lên rất nhiều hồi ức của nàng, vừa nghĩ tới sẽ cùng Thẩm Kỳ Văn, nàng lại cảm thấy tâm trạng mình phức tạp, có chút không biết phải làm như nào mới tốt.
“Cô nương, đại khái chính là những điều này, tâm tư bệ hạ khó đoán, nếu có chỗ nào không thuận, cô nương cũng phải cố gắng thuận theo bệ hạ.”
“Ta biết rồi.” Tạ Lưu Xu nhỏ giọng nói.
Bất kể như thế nào, chuyện tối nay là không thể tránh khói, thay vì từ chối, không bằng cứ nghĩ như trước đây, sớm ngày mang long thai, sau này mới có thể đứng vững ở trong cung.
Sau khi Vương Hải Phúc rời đi, lại có hai thị nữ tiến vào tắm rửa thay quần áo cho Tạ Lưu Xu, trông hai thị nữ này tuổi tác không lớn lắm, một người tên Bạch Vu, một người tên Linh Cát.
Sau khi rửa mặt chải đầu, Tạ Lưu Xu thay sang một chiếc áo lông mỏng nhẹ, tóc đen buông xõa, mặt như bông sen, xinh đẹp động lòng người, trong gương đồng, trông thiếu nữ cực kỳ rạng rỡ.
Trong lòng Tạ Lưu Xu căng thẳng, nàng ngước mắt nhìn ra bên ngoài, sắc trời tối xuống, mọi âm thanh đều biến mất.
Không bao lâu sau, giọng the thé của Vương Hải Phúc vang lên: “Bệ hạ giá đáo!”
Ánh trăng ngày đông bàng bạc, Tạ Lưu Xu chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh đi ra ngoài sân, tóc đen còn chưa khô hết, ôm lấy sau đầu như là hai đám sương, nàng chậm rãi quỳ xuống: “Thiếp thân tham kiến bệ hạ.”
Thẩm Tứ mặt không đổi sắc nhìn nàng một cái, không lên tiếng nói gì, hắn bước vào trong phòng, để lại đám người Vương Hải Phúc đứng ở ngoài viện.
Tạ Lưu Xu mím môi, theo hắn cùng nhau đi vào phòng.
Vương Hải Phúc nháy mắt với mọi người, bệ hạ đăng cơ chưa lâu, Tạ thị nữ chính là nữ nhân đầu tiên của hệ hạ.
Trong phòng, Thẩm Tứ vừa vào phòng đã ngồi trên sạp mềm, hai năm không gặp, dùng mạo hắn đã anh tuấn hơn xưa, có thêm chút sắc bén, tiểu lang quân yên lặng ít nói trong trí nhớ đã chẳng còn bóng dáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



