Nhìn thấy ánh mắt phẫn hận của Giang Vân Mị và nghe những lời nói sắc như dao đâm vào tim mình, Chiến Kiêu Thành cảm thấy một nỗi đau khó tả trào dâng trong lòng.
"Chẳng phải anh mới là người nên cho tôi một lời giải thích sao? Chẳng phải bạch nguyệt quang của anh nên cho tôi một lời giải thích sao? Chẳng phải Chiến gia các người nên cho tôi một lời giải thích sao?"
Giang Vân Mị tiến lại gần vài bước rồi nhìn chằm chằm vào mắt Chiến Kiêu Thành, giọng nói khản đặc.
"Tôi bị Giang gia coi như món quà đem tặng cho anh và bị anh xem như món đồ chơi giam cầm bấy lâu, rồi bị Liễu Tiêu Tiêu vu khống hãm hại, bị mẹ anh bắt trói lại đánh đập dã man, đã có ai trong số các người từng cho tôi một lời giải thích chưa?"
Nghe thấy vậy, Chiến Kiêu Thành khàn giọng đáp: "Tôi chưa bao giờ coi cô là đồ chơi cả!"
"Vậy thì tôi cảm ơn sự tôn trọng của anh dành cho tôi nhé! Phải, anh không coi tôi là đồ chơi mà anh coi tôi là một chiếc máy đẻ, vì bạch nguyệt quang của anh không thể sinh con được nữa nên anh đã cùng cô ta bàn mưu tính kế nhằm cướp đi đứa con của tôi để vun đắp cho tình yêu của hai người."
Nói đến đây, trong đáy mắt Giang Vân Mị bùng lên ngọn lửa hận thù ngùn ngụt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


