"Buổi tối.
Thấy Vân Hoài Chu đang lau nhà, Giang Vân Mị mỉm cười rồi chỉ vào chiếc ghế mây trước mặt và lên tiếng gọi.
Vân Hoài Chu khẽ đáp một tiếng. Cô ấy đặt cây lau nhà xuống rồi ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay đặt lên đầu gối.
"Thật ra cô biết không? Trong suốt hai mươi năm cuộc đời của tôi, Lâm Tử Triệt là người đàn ông duy nhất đối xử tốt với tôi."
"Nhưng anh ấy càng tốt với tôi bao nhiêu thì tôi lại càng không thể làm hại anh ấy bấy nhiêu. Giống như Sáp Sáp nói, tôi hoàn toàn có thể gả cho người đàn ông yêu mình điên cuồng này để cả đời không phải lo âu. Thế nhưng cô nghĩ xem, liệu điều đó có khả thi không?"
Vân Hoài Chu lắc đầu.
"Cô không yêu anh ấy."
Sự phân tích thẳng thắn này khiến Giang Vân Mị bật cười thành tiếng.
"Mắt nhìn của cô cũng tinh tường thật đấy, nhìn một cái đã thấy ngay điểm mấu chốt của vấn đề. Dù không yêu anh ấy nhưng tôi vẫn hy vọng anh ấy có được cuộc sống tốt đẹp. Ít nhất là tôi không thể liên lụy đến anh ấy. Làm người thì phải có lương tâm."
Vân Hoài Chu không nói gì mà chỉ nhìn vào đôi mắt long lanh như sóng nước của Giang Vân Mị. Đôi mắt ấy tràn ngập sự cô độc và bi thương khiến lòng cô ấy cũng thắt lại.
Hai người cứ thế ngồi đối diện nhau trong im lặng. Tiếng chó sủa từ xa vọng lại đã phá tan bầu không khí tĩnh mịch của ngôi làng.
"Mị Mị, mình vừa nhận được một bức thư mời tham gia Hội thảo Giao lưu Tài chính lần thứ chín, cậu xem có muốn đi không?"
Tôn Cảnh Táp ôm máy tính xách tay từ thư phòng đi ra.
Nghe thấy giọng của Tôn Cảnh Táp, Vân Hoài Chu đứng dậy cầm cây lau nhà đi về phía nhà vệ sinh. Cô ấy biết rõ thân phận của mình nên biết lúc nào cần phải tránh mặt.
Giang Vân Mị liếc nhìn bức thư mời điện tử, im lặng một lúc rồi hỏi: "Cậu đi nghe ngóng xem Lục Giải có tham gia buổi giao lưu này không. Nếu anh ta có mặt thì mình sẽ đi."
Nghe vậy, Tôn Cảnh Táp không nhịn được mà đảo mắt một cái.
Nếu người ngoài nghe thấy lời này chắc hẳn sẽ tưởng Giang Vân Mị là một cô gái si tình, đang theo đuổi điên cuồng vị thiên tài đầu tư tên Lục Giải kia. Nhưng chỉ có cô ấy mới hiểu được ý đồ thật sự của Giang Vân Mị.
Ừm, Giang Vân Mị nhắm trúng năng lực của Lục Giải nên muốn thu nạp vị thiên tài này về dưới trướng. Trước đây cô đã tìm anh ấy nói chuyện vài lần nhưng Lục Giải vốn cao ngạo nên đã thẳng thừng từ chối cành ô liu mà Giang Vân Mị đưa ra.
Đã muốn "rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt" thì Giang Vân Mị chỉ còn cách tìm con đường khác. Ví dụ như trực tiếp bóp chết công ty đầu tư của Lục Giải rồi ép anh ấy vào đường cùng, khi đó anh ấy chỉ có thể đồng ý với đề nghị của cô.
Cạnh tranh công bằng? Chó má!
Trong mắt Giang Vân Mị, vì lợi ích thì có thể dùng mọi thủ đoạn. Nếu không thì sao ngày đó cô có thể thản nhiên dùng thẻ tín dụng của Chiến Kiêu Thành để rút tiền mặt đi đầu tư chứ?
Lúc này, tại căn hộ cao cấp trên tầng thượng của Chiến Kiêu Thành ở trung tâm thành phố, anh đang cùng một người đàn ông có gương mặt tuấn tú ngồi ngoài ban công. Hai người vừa nhâm nhi rượu ngon, vừa thưởng thức cảnh đẹp của Bắc Thành.
"Lục Giải, cái công ty nát của cậu có gì hay mà mở chứ? Đến tập đoàn của tôi đi, tôi sẽ dành cho cậu những đãi ngộ hậu hĩnh nhất."
Chiến Kiêu Thành nhấp một ngụm rượu vang rồi nhìn Lục Giải nói.
Nghe vậy, Lục Giải lắc đầu: "Chúng ta là bạn học cũ nên cậu thừa biết tính tôi rồi đấy. Tôi không thích làm thuê cho người khác, cho dù lương có cao đến mấy thì cũng chỉ là kẻ làm công thôi, tôi vẫn thích tự mình phấn đấu hơn."
"Làm bộ làm tịch, suy cho cùng chẳng phải đều vì tiền sao?"
Chiến Kiêu Thành mỉm cười, giọng điệu có phần không mấy để tâm.
Đối với lời chế giễu này, Lục Giải cũng không giận mà chỉ nheo mắt nhìn cảnh đêm mờ ảo của Bắc Thành.
"Thật ra tôi chỉ muốn tìm một người cùng chí hướng thôi, nhưng rõ ràng hai chúng ta không đi cùng đường. Đúng rồi, tuần tới có buổi giao lưu tài chính đấy, cậu có đi không? Cùng đi nhé?"
Hội thảo giao lưu tài chính?
Nghe câu hỏi của Lục Giải, phản ứng đầu tiên của Chiến Kiêu Thành không phải là mình có đi hay không, mà là đang nghĩ liệu Giang Vân Mị có tham gia hay không.
"Tôi còn có việc phải xử lý nên không giữ cậu lại nữa. Vẫn câu nói cũ, Lục Giải, cánh cửa của tập đoàn Chiến thị luôn rộng mở chào đón cậu."
Chiến Kiêu Thành đứng dậy, giọng điệu đã ra vẻ tiễn khách.
Lục Giải không hề tức giận trước cách đuổi người gần như vô lễ này, rõ ràng là anh ấy đã quá quen với phong cách làm việc của Chiến Kiêu Thành rồi.
"Vậy thì hẹn gặp lại ở buổi giao lưu tài chính tuần tới."
Tiễn Lục Giải xong, Chiến Kiêu Thành lấy điện thoại ra gửi cho Vân Hoài Chu một tin nhắn.
"Hôm nay có gì bất thường không?"
Một lúc sau, tin nhắn của Vân Hoài Chu gửi đến: "Ngoại trừ việc Giang Cẩn Tuyên gây rối ở nhà hàng Tây ra thì mọi thứ đều ổn, cô Giang cũng không gặp gỡ ai khác."
"Hội thảo giao lưu tài chính tuần tới cô ấy có tham gia không?"
"Có, cô ấy vừa trả lời Tôn Cảnh Táp xong."
Cất điện thoại đi, Chiến Kiêu Thành quay trở lại ban công. Anh đứng tựa vào lan can ở rìa ngoài, để mặc cơn gió đêm thổi tới từ mọi phía khiến tâm trí có chút xao động.
Có lẽ anh thật sự bị tẩu hỏa nhập ma rồi, rõ ràng hôm nay mới gặp cô mà giờ đây anh đã lại nhớ cô.
Trong những đêm cô rời đi, anh luôn mơ thấy cô, mơ về cái đêm đầu tiên họ gặp nhau.
Anh chỉ đi nhầm phòng thôi nhưng rồi lại nhìn thấy cô trong bộ váy voan đỏ mỏng manh, đứng giữa căn phòng với những bức màn lụa tung bay.
Trong mắt cô rõ ràng tràn đầy vẻ sợ hãi và hoảng hốt nhưng cô vẫn run rẩy tiến về phía anh. Cô giống như một con rắn mỹ nhân yêu kiều, lạnh lẽo quấn quýt lấy thân thể anh và cũng quấn chặt lấy trái tim anh.
Thật ra anh vốn là một người lạnh lùng và vô tình, cho dù Liễu Tiêu Tiêu có quyến rũ bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng chưa từng khiến anh mất kiểm soát lấy một phân.
Thế nhưng đêm đó, chỉ cần tay cô chạm vào làn da anh, cả người anh bỗng dưng không thể tự chủ được, trong lòng chỉ có một âm thanh đang gào thét.
Chiếm hữu cô! Chiếm hữu cô! Người phụ nữ này là của riêng anh!
Anh giống như một chàng trai mới biết yêu không thể kiềm chế được bản thân, anh đè cô xuống, để cô nở rộ và lột xác trong vòng tay mình.
Vì vậy, sau đêm đó anh đã mang cô đi. Mặc cho tiếng xấu đồn xa khắp thành phố, cô vẫn trở thành người phụ nữ duy nhất của anh, là người mà tất cả phụ nữ ở Bắc Thành đều vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Nhưng chỉ trong vỏn vẹn một năm, mọi chuyện đã đổi thay. Cô thế mà lại rời xa anh, cô thế mà lại dám vứt bỏ anh sao?
Chiến Kiêu Thành vô thức siết chặt nắm đấm. Anh không thể để cô đi, anh muốn cô phải luôn ở bên cạnh mình, bất kể là với thân phận gì.
Chỉ cần cô muốn, anh có thể cho cô mọi vinh quang trên thế gian này.
Ngoại trừ danh phận người vợ.
Chiến Kiêu Thành sực nhớ lại câu trả lời vừa rồi của Vân Hoài Chu, buổi giao lưu tài chính tuần tới Giang Vân Mị cũng sẽ tham dự.
Đây là một cơ hội tốt, là cơ hội để anh có thể đường đường chính chính gặp mặt cô.
Nếu có thể, anh nhất định phải tận dụng cơ hội này để khiến Giang Vân Mị quay trở về bên mình.
Anh đã quen với những ngày tháng có cô, hơn nữa anh lại càng mong chờ khoảng thời gian cùng cô sinh con đẻ cái sau này, hẳn là sẽ tốt đẹp lắm.
Nghĩ đến đây, trái tim băng giá của Chiến Kiêu Thành bỗng trở nên rạo rực.
Đôi mắt lạnh lùng của anh bùng lên tia sáng rực lửa, khóe miệng vốn đang căng thẳng cũng khẽ nhếch lên một đường cong."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)