Cứ nghĩ đến dáng vẻ anh dũng hiên ngang vừa rồi của Vân Hoài Chu là cô ấy lại thấy hả dạ.
“Đánh nhau ở nông thôn chẳng phải đều như vậy sao? Nhưng tôi không thích giật tóc vì tính công kích không cao, cứ dùng chân cho dứt khoát, vả lại chân tôi dài nên cũng có ưu thế.”
Vân Hoài Chu vừa chăm chú nhìn đường phía trước vừa thản nhiên trả lời.
Nghe thấy vậy, cả Tôn Cảnh Táp và Giang Vân Mị đều bật cười.
“Cô nói thế làm tôi lại nhớ tới lúc còn nhỏ, cái năm ba mẹ tôi qua đời thì trong làng có đứa trẻ bắt nạt tôi. Nó mắng tôi là ngôi sao chổi và đã khắc chết ba mẹ, bà nội tôi biết chuyện liền xách dao phay chạy thẳng đến tận nhà đứa bé đó luôn.”
Tôn Cảnh Táp nheo mắt rồi mỉm cười hồi tưởng lại chuyện xưa.
“Sau đó tiếng tăm hung hãn của bà nội tôi đồn vang khắp làng nhưng từ đó cũng chẳng còn ai dám bắt nạt tôi nữa. Ở nông thôn vốn là nơi người đông miệng tạp nên cách tốt nhất chính là mình phải lợi hại hơn bọn họ.”
=====
冷情帝少神秘妻_月下松琴【完结】(22) =====
Giang Vân Mị nhìn đôi mắt sắc sảo của Vân Hoài Chu qua gương chiếu hậu.
“Hoài Chu, cô đến Bắc Thành làm thuê, vậy còn người nhà cô thì sao? Ba mẹ cô đâu?”
“Chết rồi.”
Vân Hoài Chu vô cảm trả lời, khi nhắc đến hai chữ “chết rồi” thì ánh mắt cô ấy không hề có một chút dao động nào.
“Vậy cô... kết hôn chưa? Có con cái gì không?”
Thật ra Giang Vân Mị không phải người hay hóng hớt chuyện đời tư nhưng vì hành động trượng nghĩa của Vân Hoài Chu hôm nay mà cô không khỏi cảm thấy tò mò về cô ấy.
“Tôi từng kết hôn rồi và chồng tôi cũng chết rồi.”
Nghe đến đây, Giang Vân Mị không nỡ hỏi tiếp nữa nên cô im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Xin lỗi, tôi không nên chạm vào chuyện buồn của cô.”
“Không sao, chuyện cũng qua nhiều năm rồi nên tôi cũng quen rồi.”
Vân Hoài Chu nói xong thì không lên tiếng nữa mà chỉ tập trung lái xe.
Lúc về đến Lê Mộc Đài đã là buổi chiều.
Xe vừa dừng lại, Vân Hoài Chu đã nhanh chóng xuống xe rồi đi vòng ra phía sau để đỡ Giang Vân Mị xuống.
Vẻ mặt cô ấy đầy cảnh giác và thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía chiếc xe Mercedes màu đen cách đó không xa với tư thế phòng bị tuyệt đối.
Ngay khoảnh khắc Giang Vân Mị xuống xe thì cửa chiếc Mercedes đen kia cũng mở ra, ngay sau đó có một giọng nam thanh thoát đầy vui mừng truyền tới.
“Mị Mị!”
Mọi người nhìn theo hướng tiếng nói thì thấy Lâm Tử Triệt, người đã gặp ở khách sạn hôm đó, đang đứng bên cạnh chiếc xe Mercedes và nhìn cô với gương mặt đầy rạng rỡ.
“A Triệt?”
Nhìn thấy Lâm Tử Triệt làm Giang Vân Mị không khỏi ngẩn người.
Lâm Tử Triệt đã bước tới với vẻ đầy xúc động, anh ấy mặc một chiếc áo khoác măng tô màu xám thép và nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng ban chiều trông giống như một vệt sáng lung linh.
“Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi!”
Không thể kìm nén được sự xúc động trong lòng, Lâm Tử Triệt lao tới định dang tay ôm lấy Giang Vân Mị vào lòng.
Nhưng ngay khi tay anh ấy định chạm vào cô thì Vân Hoài Chu đã nghiêng người chắn ngang để ngăn cản cái ôm của Lâm Tử Triệt.
“Anh định làm gì!”
Vân Hoài Chu nhìn chằm chằm Lâm Tử Triệt đầy cảnh giác, dường như chỉ cần anh ấy tiến tới thêm một bước nữa thôi là cô ấy sẽ tung cước ngay lập tức.
Sợ Vân Hoài Chu sẽ đá bay Lâm Tử Triệt nên Giang Vân Mị vội vàng giải thích: “Hoài Chu, đây là bạn tôi, không sao đâu.”
Nói xong, Giang Vân Mị nhìn Lâm Tử Triệt rồi thở dài một tiếng.
“Anh... sao lại ngốc thế chứ? Tôi chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Chúng ta không cần thiết phải gặp lại nhau nữa vì bụng tôi hiện giờ đã lớn thế này rồi.”
Lâm Tử Triệt nhìn Giang Vân Mị bằng ánh mắt nồng nhiệt.
“Hôm đó là lỗi của anh, vì anh do dự nên mới khiến em hiểu lầm lòng mình.”
Anh ấy tiến lên vài bước định nắm tay Giang Vân Mị nhưng đã bị cô tránh né.
“Mị Mị, anh biết em đang giận anh vì đã do dự vào thời khắc mấu chốt, cho nên giờ anh đến đây để nhận lỗi cũng như bày tỏ thái độ của mình. Mị Mị, anh sẵn lòng chăm sóc em và cả đứa bé trong bụng em nữa.”
Nhìn ánh mắt chân thành thâm tình và nghe lời thề kiên định đó của Lâm Tử Triệt khiến trong lòng Giang Vân Mị dâng lên bao cảm xúc hỗn độn.
Nếu lúc đầu không gặp Chiến Kiêu Thành thì có lẽ cô và Lâm Tử Triệt đã đến được với nhau.
Nhưng giờ đây tất cả đều không còn khả năng đó nữa.
“Anh có biết tôi đang mang thai con của ai không? Lâm gia các người có chọc nổi anh ta không?”
Giang Vân Mị khẽ hỏi, cô đứng dưới gốc cây khi ánh nắng xuyên qua tán lá rậm rạp chiếu xuống tạo thành những mảng sáng tối đan xen làm cho biểu cảm của cô trở nên mơ hồ.
Câu hỏi này khiến Lâm Tử Triệt rơi vào thế khó xử.
Chuyện của Giang Vân Mị và Chiến Kiêu Thành lúc trước xôn xao như thế nên anh ấy đương nhiên biết rõ cha của đứa bé trong bụng cô chính là Chiến Kiêu Thành.
Hơn nữa anh ấy cũng hiểu với thực lực của Lâm gia thì căn bản không thể đối đầu với Chiến Kiêu Thành, việc anh ấy công khai giành người phụ nữ của anh ta chẳng khác nào đang tuyên chiến.
Thế nhưng anh ấy thực sự quá yêu Giang Vân Mị, yêu đến mức sẵn sàng vì cô mà dốc hết sức từ bỏ tất cả.
Chỉ do dự trong vài giây ngắn ngủi là anh ấy đã đưa ra quyết định.
“Mị Mị, anh nghĩ kỹ rồi, cùng lắm thì anh từ bỏ quyền thừa kế Lâm gia chứ anh không cần gì hết, chỉ cần được ở bên cạnh em thôi. Chiến Kiêu Thành dù có máu lạnh vô tình đến mấy thì chắc cũng không đến mức gây khó dễ cho Lâm gia chứ?”
Phải thừa nhận rằng tâm ý của Lâm Tử Triệt là thật nhưng Giang Vân Mị không thể chấp nhận cũng là thật.
“A Triệt, anh nghĩ mọi chuyện đơn giản quá. Anh là con một nên ba mẹ anh dù thế nào cũng không để anh vì tôi mà từ bỏ Lâm gia đâu, hơn nữa trạng thái hiện giờ của tôi rất tốt và tôi không muốn mang lại rắc rối cho người khác.”
Hít sâu một hơi, Giang Vân Mị nhìn Lâm Tử Triệt rồi nói: “Vậy nên anh đi đi và đừng đến tìm tôi nữa, tôi và anh vốn dĩ không cùng một thế giới.”
Lâm Tử Triệt lớn lên dưới bầu trời xanh biếc, anh được tắm mình trong ánh mặt trời rực rỡ nhất thế gian và sống một cuộc đời tự do tự tại.
Còn cô thì sao?
Cô lớn lên trong vũng bùn lầy lội khi những nơi cô đi qua đều là sự bẩn thỉu của nhân tính, thế giới của cô vốn là một mảng hỗn độn tối tăm không thấy ánh mặt trời.
Nói xong, Giang Vân Mị không nhìn Lâm Tử Triệt thêm lần nào nữa mà quay người đi vào trong viện.
Khi bước qua cổng thì cô dừng chân lại nhưng không ngoảnh đầu mà chỉ khẽ nói: “Hoài Chu, cô giúp tôi tiễn Lâm tiên sinh.”
Vân Hoài Chu trầm giọng đáp: “Được.”
Tôn Cảnh Táp đỡ Giang Vân Mị đi vào trong và khẽ phàn nàn.
“Sao cậu lại để Hoài Chu tiễn anh ta chứ? Tớ cũng được mà, vị Lâm tiên sinh này trông cũng có vẻ là đại gia lắm tiền nên tớ còn đang muốn xin anh ta đầu tư... được rồi được rồi, Mị Mị cậu đừng nhìn tớ như thế, tớ câm miệng đây.”
Nhìn theo bóng lưng Giang Vân Mị dứt khoát đi vào trong làm trong mắt Lâm Tử Triệt tràn đầy đau đớn.
Anh ấy bước nhanh vài bước định đuổi theo nhưng bị Vân Hoài Chu chặn lại.
“Không nghe thấy sao? Cô Giang không muốn gặp lại anh nữa, anh đuổi theo làm gì?”
Lâm Tử Triệt định xông thẳng vào trong để kéo Giang Vân Mị lại hòng thổ lộ tình yêu của mình dành cho cô.
Tuy nhiên sức lực của Vân Hoài Chu lớn đến mức một người đàn ông như anh ấy cũng không thể thoát khỏi sự ngăn cản của cô ấy.
Trong lúc giằng co thì Vân Hoài Chu vung một cú đấm tới trúng ngay sống mũi của Lâm Tử Triệt.
Máu mũi lập tức chảy ra làm Lâm Tử Triệt loạng choạng lùi lại mấy bước.
Vân Hoài Chu lạnh lùng nhìn Lâm Tử Triệt bằng giọng điệu lạnh lẽo.
“Biến! Còn dám đeo bám cô Giang nữa thì tôi sẽ đánh gãy chân anh!”"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



