"Khi Giang Cẩn Tuyên gào lên câu nói đó, hiện trường bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ. Cả Tôn Cảnh Táp và Vân Hoài Chu đều đồng loạt nhìn về phía Giang Vân Mị.
Thế nhưng Giang Vân Mị vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí đến mắt cũng không hề chớp lấy một cái.
Cô nhìn chằm chằm vào mắt Giang Cẩn Tuyên và gằn giọng từng chữ: "Thế thì tốt quá rồi, trong xương tủy tôi không chảy dòng máu của Giang gia, đó quả là sự may mắn của tôi."
"Cô... cái đồ điên này, ý cô là gì hả?"
Giang Cẩn Tuyên nhất thời chưa phản ứng kịp ý nghĩa của câu nói kia nên cô ta trừng mắt nhìn Giang Vân Mị mà hỏi.
Giang Vân Mị vẫn mỉm cười nhưng nụ cười ấy lại vô cùng lạnh lẽo.
"Ý tôi chính là dòng máu của Giang gia thực sự quá bẩn thỉu. Nó bẩn thỉu đến mức khiến tôi cảm thấy chính mình cũng bị vấy bẩn. Nhưng hôm nay nghe cô nói như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy được giải thoát. Thật may mắn khi tôi chỉ là đứa trẻ do mẹ cô nhặt về."
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Giang Cẩn Tuyên, Giang Vân Mị nhấn mạnh từng chữ: "Còn cô nữa, cũng đừng có rửa mặt, cứ để bộ dạng này mà về nhà gặp Đằng Bình và Giang Chính Hoa. Sau đó hãy thuật lại không thiếu một chữ những lời tôi vừa nói cho họ nghe, biết chưa?"
Dứt lời, Giang Vân Mị phẩy tay ra hiệu cho Vân Hoài Chu ném Giang Cẩn Tuyên ra ngoài.
Chiến Kiêu Thành vẫn luôn ngồi trong góc không hề động đậy. Anh lạnh lùng nhìn Giang Cẩn Tuyên bị Vân Hoài Chu đá đến mức máu chảy đầy mặt, sắc mặt anh vô cùng khó coi.
Tam Hà không dám lên tiếng mà chỉ ngồi đối diện, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình như một làn không khí.
Bởi vì chỉ có Tam Hà mới biết rằng Chiến Kiêu Thành - người tưởng chừng như bách chiến bách thắng và không biết sợ hãi là gì này, trong thâm tâm vẫn luôn bị găm một chiếc gai nhọn. Suốt bao nhiêu năm qua, chiếc gai ấy vẫn chưa từng được nhổ ra.
Và chiếc gai đó chính là quá khứ của Chiến Kiêu Thành.
Cả Bắc Thành này ai cũng biết Chiến Kiêu Thành là con trai út của Nhâm Thanh và là em trai của Chiến Liên Thành. Họ là anh em cùng mẹ sinh ra nhưng chỉ vì Chiến Liên Thành từ nhỏ sức khỏe yếu ớt nên được nuông chiều hơn.
Hai năm trước, tất cả mọi người đều nghĩ Chiến Liên Thành sẽ kế thừa sản nghiệp của Chiến gia. Nhưng không ai ngờ rằng ngay tại thời điểm mấu chốt đó, anh ta bỗng gặp phải một vụ tai nạn xe hơi. Tuy may mắn giữ được mạng sống nhưng đôi chân anh ta đã tàn phế và hoàn toàn trở thành một phế nhân.
Đồng thời, người con trai út vốn không được sủng ái là Chiến Kiêu Thành đột ngột xuất hiện. Anh dùng thủ đoạn sắc bén và mạnh mẽ để đoạt lấy vị trí Tổng giám đốc Tập đoàn Chiến thị, rồi ngồi vững trên chiếc ghế đó trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Bên ngoài tin đồn thất thiệt nổi lên khắp nơi. Mọi người đều đổ lỗi nguyên nhân vụ tai nạn của Chiến Liên Thành lên đầu Chiến Kiêu Thành. Phải, tất cả mọi người đều tin rằng Chiến Kiêu Thành chính là hung thủ hãm hại anh trai ruột của mình. Ngay cả mẹ ruột là Nhâm Thanh cũng đích thân báo cảnh sát và chỉ đích danh Chiến Kiêu Thành là kẻ chủ mưu đứng sau vụ tai nạn.
Dĩ nhiên, sau khi điều tra kỹ lưỡng, phía cảnh sát xác định vụ tai nạn đó chỉ là ngoài ý muốn. Thế nhưng cái danh tội đồ lòng dạ hiểm độc hại chết anh trai của Chiến Kiêu Thành đã sớm không thể rũ bỏ được nữa.
Chiến Kiêu Thành cũng chưa từng giải thích lấy một câu. Anh chỉ ngày càng trở nên trầm mặc và thủ đoạn cũng thêm phần tàn độc. Những kẻ không phục tùng anh chưa bao giờ có được kết cục tốt đẹp.
Ngay giây phút này, hoàn cảnh của Giang Vân Mị và Chiến Kiêu Thành năm đó giống nhau đến kỳ lạ.
Đều bị người thân nhục mạ và ruồng bỏ, đều bị lưỡi dao sắc lẹm mang tên tình thân đâm vào nơi đau đớn nhất trong thâm tâm hết lần này đến lần khác.
Những lời Giang Cẩn Tuyên nói với Giang Vân Mị, Chiến Liên Thành lại chẳng phải đã từng nói với Chiến Kiêu Thành hay sao.
Tam Hà nhớ rất rõ, đó là vào lúc Chiến Kiêu Thành vừa ngồi lên ghế Tổng giám đốc Tập đoàn Chiến thị không lâu. Chiến Liên Thành đã ngồi trên xe lăn xông thẳng vào phòng họp.
Anh ta chỉ vào mũi Chiến Kiêu Thành mà mắng chửi thậm tệ.
"Mày là đồ con hoang! Đồ con hoang có mẹ ruột không rõ danh tính! Mày chỉ là sản phẩm sau một đêm phong lưu của bố tao thôi. Mày có tư cách gì mà ngồi ở đây hô mưa gọi gió? Vị trí này đáng lẽ phải là của tao!"
Chiến Kiêu Thành lúc đó cũng dùng ánh mắt âm u lạnh lẽo như vậy nhìn Chiến Liên Thành. Khóe miệng anh nở nụ cười nhưng nụ cười ấy lại vô cùng nham hiểm, tựa như một con quỷ bò ra từ sâu thẳm địa ngục.
"Nói xong chưa? Nếu nói xong rồi thì cút ra ngoài cho tôi, cái đồ phế vật không đứng lên nổi kia!"
Sau này, Chiến Kiêu Thành trở thành nhân vật mà không ai ở Bắc Thành dám đắc tội. Cho dù danh tiếng của anh rất thối nát, cho dù sau lưng có bao nhiêu người mắng anh là kẻ sát nhân, nhưng phải thừa nhận rằng thân phận này đã giúp anh tránh được rất nhiều phiền phức. Ít nhất là trong khi những người đó căm ghét anh, họ cũng rất sợ anh.
"Tam Hà."
Giọng nói của Chiến Kiêu Thành kéo Tam Hà ra khỏi dòng hồi ức.
Anh ấy vội vàng đứng dậy đáp: "Thưa Tổng giám đốc, tôi đây."
"Tôi nhớ năm ngoái có đưa cho Tập đoàn Giang thị ba dự án, hơn nữa còn đầu tư cho họ năm trăm triệu tệ, đúng không?"
Tam Hà cung kính trả lời: "Vâng, lúc đó ngài nói nể mặt Giang tiểu thư nên không thể để Giang gia chịu thiệt thòi quá nhiều, cũng không thể trơ mắt nhìn Tập đoàn Giang thị phá sản, vì thế đã giúp họ một tay."
"Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức để dừng các dự án và rút lại vốn đầu tư."
Chiến Kiêu Thành lạnh lùng "ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm, chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt của Giang Vân Mị.
Cô rõ ràng vẫn luôn mỉm cười, nhưng tại sao nụ cười ấy lại khiến người ta xót xa đến vậy? Nụ cười không chạm đến đáy mắt, mà trong đôi mắt trong veo ấy lúc này chỉ tràn ngập vẻ bi thương và đau đớn.
"Đi thôi Táp Táp, mình mệt rồi, mình muốn về nhà nghỉ ngơi."
Giang Vân Mị đứng dậy, giọng nói hơi khàn đi.
"Mị Mị, cậu đừng nghe người đàn bà đó nói nhảm. Cô ta đúng là đồ điên, chỉ là đang ghen tị với cậu thôi."
Tôn Cảnh Táp và Vân Hoài Chu mỗi người đỡ một bên tay Giang Vân Mị, vừa dìu cô đi ra ngoài vừa lên tiếng an ủi.
"Mình không sao, mình không giận đâu. Mình chỉ cảm thấy... trong lòng hơi trống rỗng."
Giang Vân Mị thở dài nói: "Từ nhỏ đến lớn, mình luôn rất ngưỡng mộ Giang Cẩn Tuyên. Tại sao cô ta cái gì cũng có, còn mình thì cái gì cũng không? Lúc đó mình chẳng hiểu gì cả, chỉ nghĩ là do bản thân làm chưa đủ tốt."
Nói đến đây, Giang Vân Mị dừng bước, cô vịnh vào bàn và thở dốc vài hơi.
"Thế là mình liều mạng lấy lòng cha... lấy lòng Giang Chính Hoa và Đằng Bình. Mình nghĩ chỉ cần mình nghe lời và hiểu chuyện thì nhất định sẽ nhận được sự yêu mến của họ, nhất định sẽ khiến họ để mắt đến mình nhiều hơn. Nhưng làm vậy thì có ích gì chứ? Táp Táp, cậu cũng thấy rồi đó, mình bị họ coi như một món quà để dâng lên giường của đàn ông."
Giang Vân Mị ngẩng đầu lên, cô nheo mắt cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống.
"Trước đây mình không thể hiểu nổi, làm cha mẹ sao có thể nhẫn tâm như vậy? Sao có thể đối xử với con gái mình như thế? Nhưng bây giờ, tất cả đều đã có câu trả lời rồi. Bởi vì mình không phải con gái của họ, bởi vì mình là đứa trẻ họ nhặt về."
Giang Vân Mị cười thảm hại, nghẹn ngào nói: "Vậy nên Táp Táp à, cậu nói xem cha mẹ mình đang ở đâu? Nhà của mình ở đâu? Hai mươi năm cuộc đời bị người lạ đánh cắp này rốt cuộc được tính là gì đây?"
"Nhưng Táp Táp à, mình lại cảm thấy rất may mắn. Giống như lúc nãy mình đã nói, mình mừng vì bản thân không phải con gái của Giang gia, mừng vì trong xương tủy mình không có dòng máu của họ. Cuối cùng mình cũng có thể không chút kiêng dè mà hận bọn họ, báo thù bọn họ!"
"Sự hành hạ mà họ đã dành cho tôi năm đó, chắc chắn sẽ có ngày tôi bắt bọn họ phải trả lại gấp bội!""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
