"Nhờ có gián điệp Vân Hoài Chu mà Chiến Kiêu Thành nắm rõ hành tung của Giang Vân Mị như lòng bàn tay.
Ví dụ như lúc này đây, anh đang ngồi trong góc một nhà hàng Tây có không gian yên tĩnh và lặng lẽ quan sát Giang Vân Mị cùng Tôn Cảnh Táp đang vừa ăn vừa nói cười vui vẻ ở vị trí cách đó không xa.
Phía đối diện, Vân Hoài Chu cũng có mặt nhưng cô ấy không hề phục vụ với thân phận bảo mẫu mà lại đang ngồi cùng bàn ăn uống thân mật với Giang Vân Mị.
Tam Hà xoa cái bụng đang kêu ọc ọc của mình rồi ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Nhìn lại vị Tổng giám đốc bên cạnh mình thì sao? Ánh mắt thâm tình xa xăm của anh xuyên qua lớp rèm hạt châu trong nhà hàng để ngơ ngẩn nhìn ngắm gương mặt tươi cười của Giang Vân Mị giống như người luyện Quỳ Hoa Bảo Điển bị tẩu hỏa nhập ma vậy.
Không phải chứ Tổng giám đốc đại nhân, chúng ta nhìn thì cứ nhìn nhưng ngài xem bây giờ đang là giờ cơm trưa, ngài không thể gọi món để ăn một chút sao?
Tục ngữ có câu có thực mới vực được đạo, ngài không đủ thể lực thì chẳng làm được việc gì đâu đúng không?
Tam Hà do dự mãi rồi định giơ tay gọi phục vụ đến gọi món, mặc kệ đi, trời đánh còn tránh miếng ăn.
Nhưng tay còn chưa kịp giơ lên thì thấy Giang Vân Mị vốn đang ăn bỗng nhiên nôn khan một tiếng. Ngay sau đó cô bịt miệng nhanh chóng đứng dậy và chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.
Nhìn thấy tình trạng này của Giang Vân Mị, Chiến Kiêu Thành cũng theo bản năng đứng bật dậy định đuổi theo nhưng đã bị Tam Hà vội vàng ngăn lại.
"Không phải chứ Tổng giám đốc, ngài đang làm gì vậy? Chúng ta đang theo dõi mà, ngài làm thế này sẽ bị lộ thân phận đấy!"
Chiến Kiêu Thành cau mày hất tay Tam Hà ra rồi sốt sắng nói: "Cậu không thấy cô ấy đang khó chịu sao?"
"Đó là nghén đấy! Là phản ứng thai nghén mà sản phụ nào cũng gặp phải. Hơn nữa chẳng lẽ ngài định đuổi theo vào tận nhà vệ sinh nữ sao?"
Tam Hà nhìn vị Tổng giám đốc nhà mình bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc. Chậc, tục ngữ nói rất đúng, tình yêu làm cho IQ giảm sút. Một vị Tổng giám đốc tinh anh tài giỏi như vậy mà sao cứ đụng đến chuyện của Giang Vân Mị là trí thông minh lại bay đi đâu hết thế này?
Nghe thấy vậy, Chiến Kiêu Thành mới chần chừ ngồi xuống. Anh nhíu mày lẩm bẩm: "Chẳng phải đã qua ba tháng rồi sao? Trong sách nói sau ba tháng thì phản ứng thai nghén sẽ giảm bớt mà."
Những lời này cuối cùng đã giúp Tam Hà hiểu ra cuốn "Kinh thánh mang thai" xuất hiện trong văn phòng Tổng giám đốc dùng để làm gì.
Hóa ra Tổng giám đốc vì Giang Vân Mị mà đã đặc biệt học hỏi kiến thức về thai sản. Đúng là ngược vợ một thời sướng, truy vợ một đời khổ mà. Sớm biết hiện tại phải làm kẻ bám đuôi thế này thì lúc trước anh cần gì phải ra vẻ lạnh lùng cho cố vào?
Ngài xem, tự mình nếm trái đắng chính là nói về ngài đấy.
"Khụ khụ, Tổng giám đốc à, đó chỉ là kiến thức lý thuyết thôi. Trong sách người ta chỉ nói phần lớn sản phụ sau ba tháng sẽ giảm nghén chứ đâu có nói ai cũng giống ai. Giang tiểu thư mang thai đôi mà, cho nên chuyện này... có lẽ sẽ kéo dài lâu hơn chăng?"
Tam Hà vừa mở miệng cũng đã tự làm lộ chính mình. Đúng vậy, cuốn "Kinh thánh mang thai" đó anh ấy cũng tự mua một quyển và đã đọc xong rồi.
Thật sự là anh ấy có dễ dàng gì đâu? Để làm một thư ký tận tâm tận lực, anh ấy luôn phải học hỏi kiến thức mới mọi lúc mọi nơi, từ quản lý cho đến kỹ năng tán gái và giờ là cả kiến thức thai sản nữa.
Trong lòng Tam Hà lệ chảy thành dòng nhưng vẫn âm thầm nắm chặt nắm đấm nhỏ cổ vũ bản thân: Cố lên, mình làm được!
Không đợi bao lâu, chỉ thấy Vân Hoài Chu đang dìu Giang Vân Mị đi ra.
"Mị Mị, dạo này em ít nôn rồi mà, sao hôm nay lại nôn nhiều thế?"
Giang Vân Mị ngồi xuống rồi lấy khăn ăn lau khóe miệng: "Có lẽ là thức ăn không hợp khẩu vị, đặc biệt là món súp kem nấm này, em hoàn toàn không nuốt nổi."
Ở trong góc, Chiến Kiêu Thành nhìn Tam Hà.
"Ngày mai, tôi muốn thấy nhà hàng Tây này đóng cửa!"
Tam Hà: "..."
Tổng giám đốc, ngài điên rồi sao? Loại tội lỗi này mà cũng đổ lên đầu nhà hàng được à? Đó rõ ràng là do nguyên nhân mang thai của người phụ nữ của ngài mà, liên quan quái gì đến nhà hàng của người ta chứ?
Nhưng những lời này Tam Hà nào dám nói ra? Anh ấy chỉ có thể thầm thắp một ngọn nến nhỏ trong lòng cho ông chủ nhà hàng Tây này.
Người anh em à, sau này nhà hàng của anh có phá sản thì cũng đừng trách tôi nhé. Có trách thì hãy trách số anh không tốt đụng phải khắc tinh thôi, ừm, khắc tinh này chính là Giang Vân Mị.
Giang Vân Mị nôn một trận xong cũng không còn tâm trạng ăn uống gì nữa.
Sau khi dùng nước chanh súc miệng, cô gọi phục vụ đến thanh toán để chuẩn bị rời đi.
Kết quả vừa mới trả tiền xong thì nghe thấy phía cửa truyền đến một hồi động tĩnh. Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Giang Cẩn Tuyên đang hằm hằm sát khí sải bước đi tới.
"Giang Vân Mị!"
Thấy Giang Cẩn Tuyên đến, sắc mặt Giang Vân Mị vẫn không hề thay đổi. Cô ngồi trở lại ghế và chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
"Sao cô lại tìm được đến tận đây?"
"Sao tôi tìm được đến đây à? Bản thân cô đã làm những chuyện gì mà trong lòng cô không tự hiểu rõ sao? Tôi hỏi cô, cái bụng của cô là thế nào đây?"
Giang Cẩn Tuyên chằm chằm nhìn vào cái bụng đã hơi nhô lên của Giang Vân Mị rồi nghiến răng nghiến lợi hỏi.
"Bụng tôi thế nào thì liên quan gì đến cô? Cô là ai chứ? Cô có tư cách gì mà đứng đây chất vấn tôi?"
Đối mặt với sự chất vấn của Giang Cẩn Tuyên, Giang Vân Mị lại vô cùng bình tĩnh. Cô chẳng hề bận tâm đến việc có người đang vây xem mà chỉ dùng giọng điệu băng lãnh đáp trả.
"Cô thật là... thật là làm bại hoại gia phong của Giang gia. Giang gia sao lại có loại con gái không biết liêm sỉ như cô chứ? Bây giờ cô theo tôi về ngay, cha và mẹ đang đợi ở nhà để đích thân xử lý cô đấy."
Nghe thấy lời này của Giang Cẩn Tuyên, Giang Vân Mị cười khẩy với ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo.
"Về ư? Cha? Mẹ? Giang Cẩn Tuyên, chắc là não cô bị lừa đá rồi nhỉ? Lúc tôi rời khỏi Giang gia đã nói với Giang Chính Hoa và Đằng Bình rồi, từ nay về sau tôi, Giang Vân Mị và Giang gia không còn nửa điểm quan hệ nào nữa!"
Giang Cẩn Tuyên bị những lời này chọc tức đến mức toàn thân run rẩy.
"Cô tưởng cô nói không quan hệ là không quan hệ sao? Cô đừng quên cô vẫn còn họ Giang, chỉ cần một ngày cô còn họ Giang thì cô vẫn là người của Giang gia!"
Giang Vân Mị bật cười thành tiếng. Cô nhìn Tôn Cảnh Táp rồi nói: "Sáp Sáp, từ hôm nay mình đổi sang họ của cậu có được không? Từ nay về sau mình sẽ tên là Tôn Vân Mị, thấy thế nào?"
Tôn Cảnh Táp vỗ tay khen hay: "Mình thấy được đấy, tự dưng mình lại có thêm một đứa em gái, vui mừng còn không kịp nữa là. Mình không giống như một số người nào đó, tâm can tỳ phổi đều đen thui cả rồi."
Nghe thấy lời mắng chửi không thèm che đậy này của Tôn Cảnh Táp, Giang Cẩn Tuyên càng tức điên người.
"Giang Vân Mị, cô thật sự tưởng cánh mình đã cứng rồi đúng không? Tôi nói cho cô biết, hôm nay tôi nhất định phải dạy dỗ cô một trận để cô biết gia pháp của Giang gia là gì. Cho dù tôi có đánh chết cô thì cha mẹ cũng sẽ không trách tôi đâu."
Nói đoạn, Giang Cẩn Tuyên tiện tay cầm lấy chai rượu trên bàn bên cạnh và định đập thẳng vào đầu Giang Vân Mị.
"Hôm nay, tôi phải để cô và đứa nghiệt chủng trong bụng cô cùng đi chết đi!"
Tuy nhiên chưa đợi Giang Cẩn Tuyên lao tới, cũng chưa đợi chai rượu kia chạm vào vạt áo của Giang Vân Mị thì Vân Hoài Chu vốn đang ngồi im lặng ăn cơm bỗng nhiên đứng dậy. Cô ấy đưa chân đá thẳng một cú vào bụng Giang Cẩn Tuyên.
Giang Cẩn Tuyên không kịp đề phòng liền bị đá văng ra xa mấy mét như một đường parabol rồi rơi xuống và đập mạnh lên bàn ăn bên cạnh.
Giang Cẩn Tuyên gầm lên với gương mặt dữ tợn: "Cái đồ con hoang này, cái đồ con hoang không biết từ đâu chui ra này! Tôi nói cho cô biết, cô căn bản không phải người Giang gia, cô chỉ là một đứa con hoang mà mẹ tôi nhặt về thôi!""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
