Khương Đại Xuyên vội vàng giải thích: "Mẹ, con cũng muốn ngăn cản lắm chứ, nhưng Khương Mạn Mạn không chịu nghe lời con, nó... nó lại còn đòi đoạn tuyệt quan hệ với con nữa kìa."
"Nó đến cả người anh cả như cậu mà cũng không thèm nhận nữa sao!"
"Đúng vậy, từ nay về sau con cũng sẽ không thèm lo chuyện của nó nữa."
Sâu trong ánh mắt Khương Đại Xuyên dường như vẫn còn mang theo tia hận thù.
Khương Mạn Mạn nói cắt đứt là cắt đứt ngay được, hắn sẽ chờ xem sau này cô hối hận thế nào. Đến lúc đó, dù cô có quỳ xuống cầu xin làm hòa thì chắc chắn rằng hắn cũng sẽ không thèm đếm xỉa đến cô.
"Thế nhưng chuyện của em trai thì phải làm sao bây giờ?" Mẹ Thái lo lắng đến mức trừng lớn hai mắt: "Dù sao thì cũng tuyệt đối không thể để em trai phải ngồi tù được."
"Chúng con cũng không biết phải làm thế nào bây giờ."
Cả Thái Kim Hoa và Khương Đại Xuyên đều bó tay hết cách.
Mẹ Thái nóng ruột như lửa đốt. Nhất thời bà ta không thể nghĩ ra được cách giải quyết nào ổn thỏa.
Thái Kim Hoa vừa thấy Khương Mạn Mạn là bắt đầu chửi rủa. Khương Mạn Mạn không thèm chấp nhặt với cô ta, mà trực tiếp nói với Khương Đại Xuyên.
"Đồng chí Khương Đại Xuyên, hôm qua đã nói rõ chúng ta cắt đứt quan hệ, chúng ta cùng đến nhà trưởng thôn, để trưởng thôn lập cho chúng ta một tờ giấy cam kết, rồi đến đồn công an, tách hộ khẩu của chúng ta ra."
"Em, em gái, em tưởng thật sao."
Nếu có thể giữ quan hệ tốt với Khương Mạn Mạn, dù có phải cầu xin cô, hắn vẫn phải cứu em trai họ Thái ra.
Khương Mạn Mạn dành cho hắn một ánh mắt khinh bỉ.
"Nếu anh không cắt đứt quan hệ với tôi, bây giờ tôi đang gặp khó khăn, anh đưa cho tôi năm mươi đồng tiêu đi."
"Cô, được, cắt đứt thì cắt đứt. Cô mở miệng ra là nhắc đến tiền, cô đối với người anh trai này căn bản không có chút tình cảm anh em nào. Cắt đứt, cắt đứt ngay lập tức, chắc chắn là phải cắt đứt cho thật sạch sẽ, thật triệt để mới được."
Lập tức, Khương Đại Xuyên quay vào nhà lấy sổ hộ khẩu, rồi đi theo Khương Mạn Mạn tìm trưởng thôn.
Trưởng thôn viết cho họ giấy cam kết cắt đứt quan hệ, làm thành ba bản, bảo hai người lần lượt ký tên và điểm chỉ lên giấy. Khương Đại Xuyên giữ một bản, Khương Mạn Mạn giữ một bản, bản cuối cùng do chính trưởng thôn giữ. Sau này, nếu có người dám vi phạm quy định trên giấy cắt đứt quan hệ, ông có thể lấy ra làm bằng chứng.
Sau đó, Khương Đại Xuyên và Khương Mạn Mạn lại cùng nhau đến đồn công an trên trấn, tách hộ khẩu của Khương Mạn Mạn và gia đình Khương Đại Xuyên ra.
Về phần hai đứa trẻ, vì Khương Mạn Mạn và Phó Hành Chu ban đầu không kết hôn, hai đứa trẻ vẫn luôn không được lên hộ khẩu, cho nên bây giờ vẫn chưa có giấy tờ tùy thân.
Khương Mạn Mạn quay lại thôn, đón bọn trẻ từ nhà trưởng thôn, cô định lên núi hái ít thuốc nữa. Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa thì bên ngoài đã ồn ào kéo đến một đám người.
Đi đầu là mẹ Thái, phía sau là hai người anh trai và chị dâu của Thái Kim Hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)