"Mạn Mạn, em nghe anh trai nói này."
"Anh không cần phải nói thêm gì nữa, có nói cũng vô ích thôi."
"Thế cũng được, vậy thì chúng ta cắt đứt quan hệ. Nhưng em phải suy nghĩ cho kỹ, nếu chúng ta đoạn tuyệt quan hệ, sau này em có xảy ra chuyện gì thì anh cũng sẽ mặc kệ đấy."
"Không cần anh phải lo."
"Được, đây là do chính miệng em nói đấy nhé."
"Ừ."
Khương Đại Xuyên lùi lại phía sau, hoàn toàn bất lực trong việc giúp gã em trai họ Thái thoát khỏi cảnh bị bắt.
Thái Kim Hoa bắt đầu gào khóc ầm ĩ.
"Khương Đại Xuyên, cái đồ vô dụng nhà anh, anh mau bảo em gái anh đừng kiện nữa, bảo nó rút đơn đi."
Khương Đại Xuyên đứng im mặc cho Thái Kim Hoa đấm đá túi bụi vào người mình.
"Nó không chịu nghe tôi, tôi cũng hết cách rồi."
Trưởng thôn và con trai đi thẳng đến đồn công an trên trấn, lúc này đồn công an có người trực ban nên lập tức chạy tới, định áp giải gã em trai họ Thái đi.
Mặc dù gã giở trò lưu manh không thành, nhưng ít nhất cũng đã phạm vào tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Bởi vì chân gã đang bị thương và cần được chữa trị, nên công an không thể trực tiếp đưa gã về đồn giam giữ ngay lập tức.
Bọn họ yêu cầu Khương Đại Xuyên và Thái Kim Hoa đi theo, trước tiên đưa gã đến bệnh viện chữa trị, đợi vết thương đỡ hơn một chút thì mới đưa về đồn công an giam giữ.
Sau khi gã em trai họ Thái bị bắt đi, đám đông trong sân cũng dần dần giải tán, Khương Đại Xuyên và Thái Kim Hoa cũng rời khỏi đó. Toàn bộ khoảng sân và không gian xung quanh lại chìm vào bầu không khí yên tĩnh.
Khương Mạn Mạn khóa chặt cổng lớn một lần nữa rồi quay trở lại trong nhà, cô vội vàng leo lên giường đất rồi ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
"Ban nãy các con bị dọa sợ rồi đúng không?"
"Không, không có ạ." Đoàn Đoàn lắc đầu trước.
"Mẹ không sao, kẻ xấu vừa xông vào nhà đã bị mẹ và ông trưởng thôn xử lý rồi. Hắn ta bị bẫy thú của mẹ kẹp trúng, lại còn bị các chú công an bắt đi, từ nay về sau chắc chắn là không thể đến tìm chúng ta gây rắc rối được nữa."
Trải qua chuyện lần này, để xem kẻ nào còn dám nửa đêm nửa hôm mò đến đây gây sự nữa. Cô an ủi hai đứa trẻ một lát rồi lại ôm chúng nằm gọn trong chăn ấm, nhẹ nhàng vỗ lưng ru ngủ.
"Ngủ đi, các con ngủ ngoan nhé."
Sáng sớm hôm sau, mẹ Thái nghe tin con trai bị bắt đi, chân lại còn bị thương thì tức giận tát mạnh vào mặt Thái Kim Hoa hai cái nảy lửa.
"Tất cả là tại mày, nếu mày không xúi nó đến làng mày để dọa nạt con ranh Khương Mạn Mạn kia thì nó có bị thương không? Nó có bị công an bắt đi không hả?"
"Con... con chỉ bảo nó đến dọa Khương Mạn Mạn thôi, chứ có bảo nó giở trò lưu manh với cô ta đâu." Thái Kim Hoa ôm lấy bên má đau rát, ấm ức nói.
"Còn cả cậu nữa." Mẹ Thái lại quay sang mắng mỏ Khương Đại Xuyên: "Cái con Khương Mạn Mạn đó là em gái cậu, thế mà cậu cứ trơ mắt đứng nhìn nó gọi công an đến bắt em trai đi à? Cần cậu để làm cái gì chứ? Cậu mau đi cầu xin nó, dọa dẫm nó đi, dù thế nào thì cũng tuyệt đối không thể để em trai phải ngồi tù được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)