Chu Nhất hỏi: “Các hạ không phải là Hồ Tứ tiên cô nhà Vương sư bà sao?”
Con hồ ly đỏ lắc đầu: “Không phải, ta chỉ là... thi thoảng rảnh rỗi mới ghé qua đó xem thử thôi.”
Chu Nhất cũng không gặng hỏi thêm, chỉ nói: “Thì ra là vậy. Bần đạo thấy các hạ tuy mang hình hài hồ ly đỏ nhưng lại có thể nói tiếng người, thiết nghĩ cũng là một hồ ly... tu đạo. Đã vậy, bần đạo gọi các hạ là Ngọc Đoàn đạo hữu, có được không?”
Con hồ ly đỏ chớp chớp mắt, nhìn Chu Nhất, chẳng biết đang suy tính điều gì, cuối cùng nó gật gật đầu, có chút mong chờ, lại có chút rụt rè nhìn Chu Nhất: “Vậy ta phải gọi các người là gì?”
Chu Nhất mỉm cười: “Bần đạo họ Chu tên Nhất, Ngọc Đoàn đạo hữu cứ gọi ta là Chu đạo hữu là được.”
Nguyên Đán cũng lanh chanh hùa theo: “Bần đạo họ Nguyên tên Đán, Ngọc Đoàn đạo hữu cứ gọi ta là Nguyên đạo hữu là được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
