Chu Nhất: “Sắp tới rồi.”
Nàng hỏi tiểu cô nương: “Đeo giỏ có mệt không? Nếu mệt thì đưa ta cầm cho.”
Nguyên Đán lắc đầu quầy quậy, dõng dạc nói: “Không mệt ạ!”
Được rồi, Chu Nhất cũng không thèm gượng ép bảo tiểu cô nương mệt, cứ thế dắt tiểu cô nương tiếp tục đi.
Mặt trời đã lên đến gần đỉnh đầu, bọn họ ra ngoài cũng khá lâu, giờ chắc sắp đến buổi trưa rồi. Về đến nơi, bữa trưa chắc chắn là không kịp hầm gà nữa, cũng may là có màn thầu để lót dạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
