Lúc ấy Chu Nhất mới vỡ lẽ, đôi khi hương vị chẳng quan trọng đến thế, bản thân nguyên liệu mới là chân ái.
Bữa này Chu Nhất ăn cũng khá ngon miệng. Dẫu sao cũng là đồ mình tự tay nấu, gia vị nêm nếm vừa vặn, tuy trông hơi kém sắc nhưng tuyệt đối không đến nỗi khó nuốt.
Nguyên Đán thì đánh chén no nê. Thằng bé ngoạm từng miếng thịt to, rồi lại húp xì xụp bát cháo có lẫn thịt băm, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui sướng.
Về phần Thanh Hư Tử, lão đạo sĩ chỉ húp được non nửa bát cháo, gắp một miếng đậu phụ và một miếng thịt nếm thử rồi buông đũa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
