Thằng bé nhìn bát tóp mỡ vàng ruộm trên bệ bếp, không kìm được nuốt nước bọt ực một cái, bẽn lẽn bước vào bếp.
Chu Nhất múc mỡ lợn ra, lót sẵn một lớp muối dưới đáy, nghe sư phụ nàng bảo làm thế mỡ lợn sẽ bảo quản được lâu hơn.
Múc mỡ xong xuôi, nàng trút nước sạch vào chảo. Chu Nhất lấy một chiếc bát nhỏ san bớt tóp mỡ ra, rắc thêm chút muối rồi đưa cho thằng bé: “Ăn đi.”
Dứt lời, nàng tiện tay bốc một miếng tóp mỡ nhón vào miệng. Cắn một cái, lớp vỏ ngoài giòn rụm, bên trong tươm ra lớp mỡ béo ngậy, càng nhai càng thấy thơm ngon khó cưỡng, quả thực đã làm thỏa mãn hoàn toàn con sâu háu ăn trong bụng Chu Nhất.
Nguyên Đán cũng rón rén gắp một miếng bỏ tọt vào miệng, đôi mắt to tròn mở to đầy kinh ngạc, thằng bé thốt lên: “Chu đạo trưởng, món này ngon quá đi mất!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
