"Mẹ ba, con cũng chẳng muốn chấp nhặt với đám người không biết điều đó làm gì. Người ta có câu 'lạc đà gầy còn hơn ngựa béo', 'thuyền nát còn có ba cân đinh'. Mấy chiếc váy của con cũng giống như con thuyền nát kia vậy. Có kẻ giễu cợt nhà con sa sút, nhưng họ có tự ngẫm lại xem bản thân mình có được cái 'thuyền nát' ấy không?"
Tần Du không định ở lại nhà họ Tống lâu dài, tại sao phải coi đám thiếp thất này là bề trên? Chỉ có người mang nặng tư tưởng tam tòng tứ đức như nguyên chủ mới chịu để họ coi là quả hồng mềm mà nắn bóp. Cô cũng chẳng dại gì mà gánh tội thay cho hai gã thợ may lười biếng kia.
Bị Đại thiếu phu nhân ám chỉ mình xuất thân thấp kém, Tam Di Thái tức đến run người. Đúng lúc Nhị thiếu phu nhân ôm bụng bầu đi tới, bà ta lập tức đổi giọng cười nói: "Nhìn bụng Nhị thiếu phu nhân nhọn thế kia, chắc chắn là con trai rồi. Lão gia về hẳn sẽ vui lắm đây!"
Nhị thiếu gia do Nhị Di Thái sinh ra, kém Đại thiếu gia gần hai tuổi. Anh trai đi du học, em trai ở nhà đến tuổi thì thành thân. Năm ngoái Nhị thiếu phu nhân sinh con gái, năm nay lại có tin vui. Không những thế, nha đầu thông phòng của Nhị thiếu gia cũng đã mang thai, mắt thấy phòng nhì sắp con đàn cháu đống.
Nhị Di Thái cười khan: "Muốn lão gia vui vẻ thì phải là Đại thiếu phu nhân có tin vui mới đúng."
Tại cửa gian nhà chính, Đại phu nhân nhà họ Tống xuất hiện. Bà mặc chiếc áo khoác màu nâu vải hương vân sa, tay lần tràng hạt phật châu màu xanh biếc, ánh mắt nghiêm nghị quét qua mọi người.
Đại thái thái mới ngoài bốn mươi mà tóc đã điểm hoa râm, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và khóe môi, khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị.
Tần Du tiến lên cúi chào: "Mẹ."
Nhị Di Thái và Tam Di Thái cũng chào: "Chị cả."
Nhị thiếu phu nhân hành lễ: "Bác cả."
Mọi người cùng vào nhà chính. Đại thái thái ngồi vào ghế chủ tọa, Tần Du đi tới đứng hầu bên cạnh bà theo quy củ trong nhà.
Đại thái thái nhìn Nhị thiếu phu nhân: "Cháu dâu hai, bụng mang dạ chửa nặng nhọc, ngồi xuống đi."
Nhị thiếu phu nhân không dám ngồi ngay. Đại thái thái nghiêng đầu nhìn Tần Du: "Nhã Vận, con cũng ngồi đi, đều là người một nhà cả."
Tần Du ngồi xuống trước, lúc này Nhị thiếu phu nhân mới ôm bụng ngồi xuống cạnh cô.
Đại thái thái bảo người hầu: "Đi xem tại sao Tứ Di Thái còn chưa tới."
Vừa dứt lời, Tứ Di Thái đã ưỡn bụng bước qua bậc cửa: "Chị cả, chị hai, chị ba, xin lỗi em đến muộn."
Vị Tứ Di Thái này vốn là nha đầu lão gia mua về hầu hạ Tam Di Thái, thông minh lanh lợi, rất được lòng chủ, nhưng chẳng hiểu thế nào lại leo lên giường lão gia.
Thấy bà ta giả bộ ngoan hiền, Tam Di Thái bĩu môi khinh bỉ: "Cô tư à, cô đang mang thai, tôi có chờ cô một ngày một đêm cũng chẳng sao. Nhưng để đích trưởng tôn của lão gia phải chờ thì không hay đâu. Không biết giữa con út và cháu đích tôn, bên nào quý hơn nhỉ?"
Nghe giọng điệu gây mất đoàn kết của Tam Di Thái, Đại thái thái liếc mắt cảnh cáo: "Con cháu nhà họ Tống đều quý giá như nhau."
Bị ánh mắt uy quyền trấn áp, Tam Di Thái đành im bặt.
Đại thái thái cầm tờ giấy trên bàn lên nói: "Lão gia ở Thanh Đảo gửi thư về, báo tin Tiểu Ngũ có thai rồi, vài ngày nữa sẽ đưa cô ấy về đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)