Tần Du thử xong mấy chiếc váy, thay lại bộ trang phục cũ quy củ thường ngày. Người hầu từ bên ngoài vào bẩm báo: "Thiếu phu nhân, Đại phu nhân mời cô qua."
"Được, tôi tới ngay."
Tần Du đi qua cổng Nguyệt Môn, rời khỏi viện của mình để đến nhà chính nơi Đại phu nhân ở. Căn nhà cổ của họ Tống có lịch sử sáu bảy mươi năm, kiếp trước Tần Du từng tham quan những kiến trúc tương tự, không khỏi thán phục sự xa hoa của nó. Các ô cửa sổ dọc hành lang được chạm khắc đá tinh xảo. Tần Du đang vừa đi vừa ngắm nghía thì chợt nghe tiếng mấy người phụ nữ trò chuyện.
"Em cứ thắc mắc sao đến giờ chưa có đồ mùa xuân, hóa ra hai gã thợ may chậm trễ là do bận sửa váy cho Đại thiếu phu nhân! Vải của cô ta toàn loại đắt tiền, sửa lại còn khó hơn may mới. Thợ may bận phục vụ cô ta nên mới mặc kệ đống vải vóc của chúng ta đấy." Đó là giọng của Tam Di Thái.
Tần Du chỉ nhờ thợ may sửa phần cạp váy mã diện trắng thành vải cùng màu với vạt váy, hoặc phối màu khác, đồng thời cắt ngắn gấu váy từ mắt cá lên bắp chân. Nếu khâu tay thì tốn chút thời gian, nhưng giờ đã có máy may, việc thay đổi chiều dài hay màu cạp cho ba chiếc váy, với hai thợ may chính cộng thêm hai nha hoàn phụ việc, làm một ngày là dư sức xong.
Dám đổ hết tội chậm trễ lên đầu cô, hai gã thợ may này đúng là giỏi kiếm cớ.
Ai bảo cô là Đại thiếu phu nhân bị chồng ghét bỏ chứ? Đắc tội với cô còn đỡ hơn đắc tội với Tam Di Thái đã sinh được ba cậu con trai.
Tiếng thở dài đầy vẻ bất công khiến Tam Di Thái lập tức đồng cảm: "Chứ còn gì nữa? Đại thiếu gia mười lăm tuổi được đi du học, Nhị thiếu gia mười lăm tuổi phải xuống nông thôn thu tô. Đại thiếu gia được đính hôn từ nhỏ, nhà họ Tần dù sa sút nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, của hồi môn nhiều vô kể. Còn Nhị thiếu gia thì sao? Cưới con gái một ông giáo nghèo. Cùng là con trai, sao lại bất công đến thế?"
Nhị Di Thái ủy khuất: "Ai bảo chúng nó chui ra từ bụng chúng ta chứ?"
Nghe họ nói kìa? Tần Du từng gặp Nhị thiếu gia, người đó đầu to tai lớn, trông thì có phúc tướng đấy nhưng nghe hạ nhân bảo chẳng có chút thiên phú học hành nào. Đừng nói là ra nước ngoài, dù có đưa lên sao Hỏa thì dốt vẫn hoàn dốt thôi.
Thấy họ diễn đã xong, Tần Du bước vào hành lang, cất tiếng gọi: "Mẹ hai, mẹ ba."
Nhị Di Thái và Tam Di Thái giật mình trố mắt. Nhị Di Thái vội hỏi: "Đại thiếu phu nhân đến từ lúc nào vậy?"
Tần Du thật thà đáp: "Từ lúc mẹ ba nhắc đến chuyện thợ may."
Vậy là nghe thấy hết rồi? Nhị Di Thái cười gượng: "Đại thiếu phu nhân, chúng tôi rảnh rỗi buôn chuyện linh tinh thôi, cô đừng để bụng."
Tam Di Thái thấy vẻ khúm núm của Nhị Di Thái thì ngứa mắt, bèn nói mát mẻ: "Đại thiếu phu nhân của hồi môn phong phú, muốn váy mới cứ mang vải ra may, cần gì lấy đồ cũ đi sửa? Cô làm thế không chỉ tốn thời gian của thợ may mà còn khiến kẻ hầu người hạ đàm tiếu, bảo nhà cô sa sút, rồi lại lôi chuyện Đại thiếu gia ra bàn tán, tự dưng lại tạo cớ cho thiên hạ chê cười."
Vị Tam Di Thái này ỷ được Tống lão gia sủng ái mười mấy năm nên rất có phong phạm của "Dì Tuyết" trong phim truyền hình cô từng xem, cực kỳ giỏi tác oai tác quái. Trước kia nguyên chủ từng bị bà ta chọc tức nhiều lần nhưng không dám mách mẹ chồng, đành nuốt giận vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)