Phó Gia Thụ quay người rời đi. Đi được vài bước, anh bỗng ngoái lại, thấy cô thong dong bước theo giám đốc Trương và nữ phục vụ vào trong, không hề tỏ vẻ phật ý vì bị đẩy ra khách sạn.
Phó Gia Thụ chợt thấy hơi hụt hẫng. Anh ra xe, nổ máy, chân đạp côn chuẩn bị lăn bánh thì cúi xuống nhìn ba bàn đạp dưới ghế lái. Cô nói thiết kế này tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn, tại sao bản thân anh chưa từng nghĩ đến điều đó?
Dưới sự hướng dẫn của giám đốc Trương, Tần Du bước vào thang máy. Giám đốc Trương bảo nhân viên bấm tầng: "Lầu năm."
Cửa thang máy kéo lại, bắt đầu khởi động, buồng thang rung lên, nghe rõ tiếng dây cáp chuyển động kẽo kẹt.
Giám đốc Trương tự hào giới thiệu: "Chỉ khách sạn Vân Hải chúng tôi mới có thang máy cho toàn bộ khách sử dụng. Ở nơi khác, thang máy nếu không dành cho người Tây thì cũng phải là khách có thân phận đặc biệt mới được đi."
Tần Du nhìn tấm biển trong thang máy có khắc chữ Otis. Hóa ra công ty thang máy này đã hoạt động từ trăm năm trước rồi!
Đương nhiên không chỉ có thế. Kiếp trước cô sống ở căn hộ tầng thượng, đập thông hai căn làm phòng sách và phòng giải trí. Bên trong có đủ máy chạy bộ, máy chèo thuyền, máy tập toàn thân, dụng cụ tập tạ...
Theo cô, vận động giúp duy trì thanh xuân, không những cơ thể sảng khoái mà đầu óc cũng minh mẫn hơn. Từ khi xuyên không thành thiếu phu nhân, nhìn cánh tay mềm nhũn và chiếc bụng phẳng lì nhưng thiếu săn chắc, cô thật muốn khóc. Dù nhà họ Tống rộng nhưng cũng không thể xách váy chạy nhông nhông được. Điều duy nhất cô có thể làm là đóng cửa lại, dùng đôn gỗ để tập tạ tay. Tập tành bấy lâu cũng có chút hiệu quả nhưng vẫn chưa đủ, cô muốn lấy lại những đường cơ săn chắc của mình.
Giám đốc Trương đưa Tần Du đến cửa phòng: "Tần tiểu thư, tôi đưa cô đến đây thôi. Cần gì cô cứ xuống sảnh tìm tôi hoặc gọi Mai Ngọc."
"Được, cảm ơn ông."
Tổ trưởng Mai Ngọc mở cửa. Đây là một căn phòng suite gồm phòng khách và phòng ngủ, trang trí theo phong cách hoàng gia Pháp, lộng lẫy vàng son. Trong phòng khách treo một bức tranh sơn dầu khổ lớn vẽ phong cảnh trường phái ấn tượng, lại có cả ban công.
Mai Ngọc mở cửa ban công: "Tần tiểu thư, cô xem này, đối diện khách sạn chúng ta là con đường sầm uất nhất Thượng Hải, các công ty bách hóa đều ở phía trước."
Khi tấm biển quảng cáo màu đỏ đập vào mắt, Tần Du chẳng còn hứng thú gì với công ty bách hóa, sông Hoàng Phố hay nhà cao tầng nữa. Trên tấm biển khổng lồ kia ghi dòng chữ: "Mời uống Coca-Cola."
Mấy chữ tiếng Trung Tần Du không để ý, nhưng dòng chữ tiếng Anh quen thuộc trên chai nước khiến cô suýt rơi nước mắt. Cô hỏi Mai Ngọc: "Coca-Cola này mua ở đâu?"
"Nhà hàng khách sạn có bán, nhưng mùi vị kỳ quặc lắm..."
Chưa đợi Mai Ngọc nói hết, Tần Du đã ngắt lời: "Mua giúp tôi hai chai."
Đợi Mai Ngọc đi khỏi, Tần Du đá bay đôi giày cao gót da lộn, lôi đôi giày vải trong hành lý ra xỏ vào như dép lê, tháo mũ ném lên sô pha, mái tóc dài xõa xuống. Cô đang định nằm nghỉ thì có tiếng gõ cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
