Phó Gia Thụ nghe vậy liền tiếp lời: "Vấn đề là nếu không thiết kế như vậy thì không đạt được hiệu quả phanh."
Tần Du định phản bác, trong đầu cô toàn là nguyên lý hệ thống điều khiển điện tử. Nhưng đây là một trăm năm trước! Chỉ có thể đứng xa mà nhìn chứ không thể đùa giỡn. Bảo cô lái loại xe này, chắc cô sẽ tức đến đập vô lăng mất.
Phó Gia Thụ tưởng cô bị lời giải thích của mình làm nản lòng: "Thực ra suy nghĩ của cô rất đúng, vấn đề này quả thực cần giải quyết."
"Có giải quyết cũng là việc của xưởng xe hơi."
Phó Gia Thụ cười: "Cô nói phải lắm."
Trong lúc trò chuyện, Phó Gia Thụ rẽ ngoặt, Tần Du nhìn thấy dòng chữ "Khách sạn Vân Hải" trên bức tường trước cổng.
Xe đi xuyên qua con đường rợp bóng cây, phía trước hiện ra một tòa nhà kiểu Pháp bề thế. Nơi anh dừng xe có hai người Ấn Độ quấn khăn trùm đầu đứng gác, chính giữa là cửa xoay kính.
Đây là đưa cô đến khách sạn sao?
Trong lòng Tần Du vui sướng, cô mỉm cười nhìn hai người gác cửa Ấn Độ: "Đây là khách sạn của người Anh à?"
Cô chỉ thấy lạ vì hai người Ấn Độ thôi sao? Phó Gia Thụ quan sát kỹ, thấy đối phương không có vẻ gì bất mãn: "Khách sạn này do nhà tôi và mấy cổ đông khác hợp tác mở, nhà họ Tống cũng có cổ phần. Ở đây là Tô giới chung Anh - Mỹ, không có hai người Ấn Độ canh cửa thì không đủ uy."
"Hóa ra là vậy."
Phó Gia Thụ dừng lại nói với Tần Du: "Khi đặt phòng, tôi nói cô là họ hàng xa của nhà tôi."
Đây là Tống Thư Ngạn dặn dò, nhất định không được cho cô thấy chút hy vọng nào, cứ để cô một mình ở khách sạn.
Tần Du gật đầu: "Thân phận này không tệ."
"Tôi không biết có phải anh ấy hiểu lầm gì cô không, nhưng quan hệ giữa người với người cần thời gian." Phó Gia Thụ tưởng cô sẽ giống những người phụ nữ chịu thương chịu khó ở quê anh, dù tủi thân cũng phải nhẫn nhịn, nên định an ủi vài câu. Nhưng nhìn cô hình như chẳng có vẻ gì là không vui?
"Không sao đâu." Tần Du chân thành đáp.
Phó Gia Thụ quan sát kỹ biểu cảm của cô. Quả thực rất bình thường. Cô ấy nghĩ thoáng vậy sao?
Tần Du và Phó Gia Thụ bước qua cửa xoay vào đại sảnh. Nơi đây mang đậm khí thế của một khách sạn năm sao ở kiếp sau, mái vòm và trụ La Mã phân chia các khu vực, những chùm đèn pha lê khổng lồ treo trên trần tỏa sáng lấp lánh, khiến đại sảnh càng thêm nguy nga tráng lệ.
Một người đàn ông mặc âu phục dẫn theo một nữ phục vụ đeo tạp dề trắng đi tới: "Thiếu gia, phòng đã chuẩn bị xong. Đây là Mai Ngọc, tổ trưởng tổ phục vụ phòng nữ, cô ấy sẽ phục vụ vị tiểu thư này."
Phó Gia Thụ đứng lại nói: "Tôi chỉ đưa cô đến đây thôi. Nếu thiếu thứ gì, cô cứ nói với giám đốc Trương, có khó khăn gì cũng có thể tìm ông ấy."
"Được, cảm ơn anh! Hôm nay làm phiền anh quá." Tần Du cảm ơn.
"Anh Thư Ngạn nhờ tôi gửi điện báo về nhà giúp cô, tôi sẽ báo là cô đã đến nơi, mọi sự đều ổn. Được không?"
"Phiền anh nhé! Hãy dùng cách xưng hô của tôi để gửi cho Lão gia, Thái thái. Tôi gọi họ là cha, mẹ."
Nghe cô nói vậy, Phó Gia Thụ thầm khâm phục tâm thái tốt của cô: "Được, vậy tôi đi đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)