"Giang đại sư yên tâm, chúng tôi nhất định làm theo!" Thù Kiến Dân lập tức hứa hẹn.
Thấy thái độ hắn thành khẩn, Giang Nhất Niệm lại nhắc nhở một câu: "Hãy cung phụng cô ấy cho tốt, thiện ý đều là lẫn nhau. Gia đình bác đối tốt với cô ấy, tương lai cô ấy cũng sẽ che chở cho gia đình bác."
Thù Kiến Dân liên tục gật đầu nói vâng.
"Được rồi, nơi này không còn chuyện của cháu, cháu đi trước." Giang Nhất Niệm nói, ngước mắt nhìn về phía cô em họ đang co ro ở góc phòng như chim cút, "Về sau đừng chơi loại trò chơi này, em dù cho không tin quỷ thần, cũng không thể không có tâm kính sợ."
Chúc Cảnh Tịch ấp úng gật đầu: "Em đã biết, chị Nhất Niệm, em về sau sẽ không."
"Chỉ mong em có thể làm được." Giang Nhất Niệm nói xong liền xoay người định rời đi.
"Giang đại sư, từ từ!" Thù Như Tuyết vội vàng gọi cô lại, ngượng ngùng nhìn cô, "Thực xin lỗi, vừa rồi là tôi quá thất lễ, có thể phiền toái cậu quay lại xem giúp mấy người bạn của tôi được không?"
"Không cần thiết, nữ quỷ đã buông tha cậu thì tự nhiên cũng sẽ không tiếp tục làm khó các cậu ấy. Cậu bảo người nhà các cậu ấy đến nói lời xin lỗi với cô ấy, chuyện này sẽ qua." Giang Nhất Niệm nói xong liền xoay người rời đi.
Thù Kiến Dân tự mình đưa cô ra ngoài. Trên đường trở về, hắn tình cờ gặp một người quen, lập tức bước tới chào hỏi:
"Trang thiếu."
Trang Nghị nhìn hắn, sau đó lại liếc về phía cửa thang máy vừa khép lại, lên tiếng hỏi: "Thù tổng, vừa rồi đó là ai?"
Nghĩ đến mối quan hệ phức tạp giữa người này và Giang đại sư, Thù Kiến Dân nhướng mày, thẳng thắn kể lại toàn bộ sự việc.
Trang Nghị nghe xong, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
——
Giang Nhất Niệm lại gật đầu.
Trần Vũ Bân lập tức kích động, không nhịn được cất cao giọng: "Vậy cô có biết bắt quỷ trừ tà linh tinh gì đó không?"
Mấy người bệnh cùng người nhà đi ngang qua đều nhìn hắn như nhìn một người có vấn đề về thần kinh. Trần Vũ Bân lập tức đỏ bừng mặt, ngượng ngùng cười cười.
"Có biết một chút."
"Thật sao?!" Nghe vậy, Trần Vũ Bân lập tức quên sạch sự quẫn bách vừa rồi, "Vậy cô có thể giúp tôi xem anh họ của tôi được không? Tôi nghi ngờ anh ấy bị quỷ ám."
Sau đó, hắn kể lại toàn bộ sự việc.
Anh họ Trần Vũ Hiên của Trần Vũ Bân năm nay đã 32 tuổi, đến giờ vẫn độc thân. Hắn độc thân không phải vì xấu trai hay nghèo khó, mà bởi vì mỗi một người bạn gái hắn từng quen đều lần lượt gặp phải đủ loại chuyện ngoài ý muốn.
Người bạn gái đầu tiên quen nhau được nửa tháng thì gặp tai nạn xe cộ, suýt nữa tàn phế.
Người bạn gái thứ hai sau khi quen nhau suýt chết đuối trong bể bơi, mà đối phương lại còn là một vận động viên bơi lội.
Người thứ ba khi leo núi ngắm mặt trời mọc thì suýt nữa ngã gãy chân.
Người thứ tư thì bị chó cắn đến mức mắc bệnh dại……
Chờ đến khi hắn quen người bạn gái thứ bảy, bạn gái hắn lại chẳng xảy ra chuyện gì, ngược lại chính hắn bắt đầu gặp vấn đề. Không biết mắc phải căn bệnh quái quỷ gì, cơ thể ngày một suy yếu, hiện tại ngay cả xuống giường cũng trở nên khó khăn, ăn uống, nghỉ ngơi tất cả đều phải thực hiện ngay trên giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


