Cô đâu phải mới ngày đầu quen biết Giang Nhất Niệm. Trước kia cô chưa từng nghe nói cậu ta biết những chuyện này. Chẳng lẽ cậu ta vẫn luôn thâm tàng bất lộ?
Bà Thù hận sắt không thành thép trừng cô một cái, đưa tay ấn lên trán cô: "Nói bậy gì đó? Nếu không có Giang đại sư cứu con, con đã sớm tự mình lăn lộn chết chính mình rồi! Con thử sờ đầu mình xem, có đau không?"
"Thật đúng là kẻ vô tri không sợ." Giang Nhất Niệm nhìn cô nói, "Cậu đây là đụng phải cấm kỵ của quỷ quái, khó trách âm hồn muốn giết chết cậu."
Vừa dứt lời, một trận âm phong bất ngờ đánh úp tới, khiến nhiệt độ trong phòng lập tức giảm xuống vài độ. Thù Như Tuyết theo bản năng chà xát hai cánh tay: "Sao lại……"
Chữ "Lạnh" còn chưa kịp nói ra, cô đã bị thứ đột nhiên xuất hiện trước mắt dọa cho hồn bay phách lạc, lập tức hét lớn một tiếng: "Quỷ!"
Nói xong, cô lập tức rúc vào lòng bà Thù.
Những người khác cũng sợ đến mức mặt mày biến sắc.
Giang Nhất Niệm móc ra một lá phù đuổi quỷ, thương lượng với nữ quỷ: "Cô gái nhỏ không hiểu chuyện, cô người lớn tính cách rộng rãi, không bằng thả cho các cậu ấy một con ngựa?"
Nữ quỷ kiêng kị nhìn cô, im lặng hồi lâu mới mở miệng: "Nếu hơn nửa đêm cô đã đi ngủ, có người đứng trước cửa nhà cô nhảy Disco, dùng sức đá cửa nhà cô, đánh thức cô dậy, còn chửi ầm lên với cô, đến lúc chơi trò chơi lại muốn bóc vết sẹo của cô, hỏi cô chết như thế nào, cô nghĩ sao?"
Giang Nhất Niệm: "……"
Thù Như Tuyết nghe đến đó cũng cảm thấy mình quả thật quá đáng. Cô cố gắng khắc phục nỗi sợ hãi, từ trong lòng mẹ bước ra: "Xin, xin lỗi, tôi cho rằng trên thế giới này không có quỷ, tôi không biết cô ngủ ở bên trong."
Nói đến câu cuối, giọng cô đã nghẹn ngào như muốn khóc. Nếu sớm biết trên đời này thật sự có quỷ, đánh chết cô cũng không dám chạy đến nghĩa địa tìm đường chết.
"Người không biết vô tội, cô xem cậu ấy đã biết sai rồi, không bằng tha thứ cho cậu ấy một lần này được không?" Giang Nhất Niệm lên tiếng khuyên nhủ, sau đó đề nghị, "Tôi thấy cô là cô hồn dã quỷ, nếu cậu ấy đã mạo phạm cô, vậy phạt cậu ấy mỗi năm vào Thanh minh và Tết Trung Nguyên đều phải đến tảo mộ dâng hương, đốt tiền giấy cho cô, được không?"
Không đợi nữ quỷ trả lời, Thù Như Tuyết đã gật đầu như giã tỏi: "Tôi, tôi còn có thể tìm người tu sửa mộ cho cô, hoặc đổi cho cô một nơi phong thủy bảo địa. Về sau cô chính là tổ tông của tôi, tôi ngày nào cũng đốt hương cho cô!"
Cha mẹ Thù Như Tuyết: "……"
Nữ quỷ suy nghĩ một lúc rồi đồng ý. Vốn dĩ cô cũng không thật sự muốn lấy mạng mấy người này, chẳng qua bị người ta đánh thức nên nổi giận mà thôi. Huống chi hiện tại lại gặp phải một thiên sư, cô càng không muốn mạo hiểm.
Thấy nữ quỷ rời đi, Thù Như Tuyết nhẹ nhàng thở phào. Giang Nhất Niệm lập tức nhắc nhở: "Chuyện cậu đã đáp ứng cô ấy thì nhất định phải làm được, tốt nhất đừng lừa gạt quỷ thần. Nếu không, cô ấy sẽ quay lại tìm cậu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)