“Đưa đồng hồ của anh cho tôi.”
Mặc dù Tưởng Minh không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh ta vẫn không do dự mà tháo chiếc đồng hồ ra đưa cho Linh Bảo.
Linh Bảo cầm chiếc đồng hồ rồi nhờ Chung Lỵ Hồng đưa lá bùa cho cô, sau khi đặt lên chiếc đồng hồ, lá bùa thế mà lại dính chắc như được dán vào mặt sau của chiếc đồng hồ, cô vẽ thêm vài nét nữa rồi đưa chiếc đồng hồ cho Tưởng Minh.
“Hãy đi theo hướng kim giờ chỉ, anh sẽ đến được nơi con trai anh đang ở.”
Mọi người đều tụm lại xem, nhất thời phát ra câu cảm thán.
Kim giờ của đồng hồ di chuyển liên tục theo chuyển động của con người, quả nhiên nó không giống kim giờ của đồng hồ đeo tay nữa mà ngược lại giống như kim chỉ nam trên la bàn.
Dưới ánh mắt theo dõi của mọi người, mọi người đều đã nhìn thấy, Lục Linh Bảo không hề mở nắp đồng hồ, chỉ dán một lá bùa vào, đã có thể khiến cho chiếc đồng hồ thay đổi một cách thần kỳ như vậy. Sau khi tận mắt chứng kiến, cuối cùng họ cũng tin rằng Linh Bảo đã được Sơn Thần Bồ tát dạy cho những kỹ năng thần kỳ, cái nhìn của họ đối với cô cũng đã có chút kính trọng hơn.
“Được, cảm ơn Linh Bảo, đợi khi tôi tìm được Tiểu Đông sẽ đến cảm tạ em.”
Tưởng Minh nhận lấy chiếc đồng hồ, dứt khoát mời một vài người trong thôn cùng đi tìm con trai với mình.
Mãi cho đến khi dân làng giải tán, Lê Tuyết mới hồi phục lại tinh thần sau một loạt sự kiện vừa rồi.
Cô ấy không nhìn thấy cảnh Linh Bảo thay đổi chiếc đồng hồ, nhưng lại nghe thấy tiếng cảm thán của dân làng bên trong, lại nhìn thấy sự kính trọng của gia đình vừa rồi quỳ xuống xin lỗi Linh Bảo, cô ấy phải mất một hồi lâu mới hệ thống lại được ngôn ngữ của mình.
“Linh Bảo, bọn họ tới đây làm gì thế?” Từ thái độ của thôn dân đối với Linh Bảo, cô ấy mơ hồ cảm giác được địa vị của Linh Bảo trong thôn này rất không tầm thường.
“Con trai của bọn họ mất tích rồi, muốn mình giúp họ tìm.” Linh Bảo cũng không giấu diếm gì.
“Cậu làm loại chuyện này từ khi nào vậy?” Cô ấy nhìn thấy Linh Bảo mang theo lá bùa và chu sa đi ra, cũng đã nhìn thấy lá bùa màu vàng được dán trên đồng hồ đeo tay lúc người đàn ông kia rời đi.
Linh Bảo không trả lời câu hỏi của cô ấy, mang vẻ thần bí nói: “Cái này không thể nói được.”
Lê Tuyết là người biết điều, cho nên sau khi nghe cô nói như vậy, cũng không cố gắng hỏi nữa. Cô ấy âm thầm đoán xem Linh Bảo có phải xuất thân từ gia đình nguồn gốc gia học có rất nhiều quy tắc hay không. Có điều, trong lòng cô ấy tới cùng vẫn có chút tò mò, cô ấy là người đến từ thành phố lớn, đối với mấy chuyện phong kiến mê tín ở nông thôn cô ấy chỉ mới thấy trên TV, mà mấy cái loại thần linh hay bà cốt bà đồng này trên TV về cơ bản chỉ là tấm bia đỡ đạn cho bọn phản diện.
Rốt cuộc, cô ấy vẫn có chút lo lắng cho bạn của mình, nhỏ giọng nói: “Nếu không linh nghiệm, bọn họ liệu có tới quấy rầy cậu không?”
“Yên tâm đi.” Linh Bảo cười nói, sau đó đi xem nhà họ Tưởng mang đến cho cô những gì.
Cô vừa xé miếng vịt quay đã hút chân không vừa đi vào bếp: “Ngoại ơi, chúng ta cắt cái này ra ăn thử đi, xem có ngon không.”
Để lại Lê Tuyết một mình đầy vẻ nghi ngờ.
Tưởng Minh đưa một vài người dân trong làng lên thành phố, thuê người lái một chiếc xe van, sau đó liền dựa vào kim chỉ nam của chiếc đồng hồ xác định phương hướng mà chạy.
Nói đến đây, chiếc đồng hồ này đã trở nên rất thần kỳ, nó cứ như bản đồ dẫn đường quen thuộc của thế hệ trẻ bây giờ vậy, nó thay đổi hướng theo chuyển động của bọn họ bất cứ lúc nào, thậm chí có thể nhận diện đường đi một cách thông minh chứ không chỉ đơn thuần là chỉ ra một đường thẳng.
Sau khi lái xe hơn mười tiếng đồng hồ, họ đã đến rìa biên giới tỉnh, cuối cùng cũng đến nơi khi trời đã tối.
“Chính là cây đa ở đây. Lần trước em cũng đã nhìn thấy một cây đa như vậy bên ngoài cửa sổ.” Chung Lỵ Hồng kích động nói.
Tưởng Minh và một số người dân trong làng xông lên đập phá cánh cửa của nhà kho bỏ hoang, bên trong có một thanh niên gầy gò đang canh giữ, vừa thấy bọn họ tiến vào hắn mới phát giác ra tình thế có vẻ không đúng, liền mở cửa sổ cố gắng chạy thoát thân nhưng đã bị dân làng phẫn nộ bắt lại, mới trèo từ cửa sổ xuống đã bị túm lấy đánh túi bụi.
Bọn họ ai cũng có con nhỏ trong gia đình, sao không căm ghét những kẻ buôn người tán tận lương tâm này cho được.
Còn vợ chồng Tưởng Minh cũng đã nhìn thấy con trai mình trên chiếc giường gỗ sơ sài kia, họ lập tức vui mừng đến nhảy cẫng lên, ôm đứa trẻ vào lòng mà khóc lớn.
Ngủ cùng với Tiểu Đông còn có ba đứa trẻ khác, tất cả đều trạc tuổi cậu bé, rõ ràng là cũng đã bị bắt cóc đến đây.
Sau khi gọi cảnh sát, cảnh sát địa phương đã đến hiện trường và bắt giữ kẻ buôn người về thẩm vấn, còn bốn đứa trẻ đều được đưa đến bệnh viện cùng nhau.
Mãi cho đến khi Tiểu Đông tỉnh lại trong bệnh viện, vợ chồng Tưởng Minh mới mang con trở về huyện.
Cảnh sát ở quận này đã biết được tình hình vụ án thông qua các đơn vị anh em của họ, nói rằng họ là cảnh sát ở quận Y đã phá vụ án buôn bán trẻ em này. Bởi vì trước đó Chung Lỵ Hồng đã báo án ở quận này nên mặc dù đã tìm thấy đứa trẻ nhưng họ vẫn phải đến cục để kết thúc vụ án.
Thế là, khi cảnh sát hỏi họ làm thế nào tìm thấy đứa trẻ, vợ chồng Tưởng Minh nói rằng họ đã tìm một cao nhân bói toán rất giỏi trong làng để tìm cách, vị cao nhân đó đã đưa cho họ một lá bùa, họ mới có thể thông qua lá bùa cảm nhận được phương hướng của đứa trẻ.
Đương nhiên, hai người bọn họ cũng có ý tốt, Linh Bảo đã giúp đỡ cho bọn họ một việc lớn như vậy, đối với gia đình bọn họ là ân nhân, bọn họ đương nhiên sẽ dốc toàn lực để làm rạng thanh danh cho cô.
Cảnh sát dân sự đang ghi chép sau khi nghe xong khóe miệng giật giật, cao nhân vẽ bùa, vừa nghe đã cảm thấy đây là phong kiến mê tín dị đoan.
Qua cách ăn mặc và cách nói chuyện của hai vợ chồng liền biết bọn họ đều là người ở quê nên không có gì lạ khi họ tin vào những thứ như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

