Mọi người nhiệt tình hỏi han cô, sự đối đãi nhiệt tình này giống như ở thời điểm nguyên chủ thi đậu trường đại học trọng điểm vào năm ngoái vậy.
Linh Bảo vừa gật đầu đáp lại vừa lén lút giấu hộp cơm dứa ra sau lưng, nhiều người như vậy, lại toàn là bà con họ hàng thân thích, cô cảm thấy hộp cơm dứa của mình có lẽ sắp không giữ được nữa rồi.
Người trong thôn đi làm ăn xa trở về, mua đường hay trái cây đều sẽ chia cho những người đến nhà mình. Đây là cách làm thường lệ giữa mọi người trong thôn. Cô đi chơi bên ngoài rồi mua đặc sản về thôn, lại đúng lúc có nhiều người đứng trước nhà mình như vậy, nếu không chia đồ ngon với mọi người thì đúng là có hơi thất lễ.
Cô đứng im thì không sao, nhưng lúc nhúc nhích một cái người khác lập tức chú ý tới, cười hỏi:
“Linh Bảo đang xách đồ gì thế cháu, cái hộp to như vậy.”
“Không có gì đâu, chút đặc sản cháu mua được ấy mà, cháu chia cho mọi người ăn thử ạ.” Miệng thì hào phóng nhưng trong lòng lại đang rỉ máu, cô thầm hối hận tại sao bản thân không ăn thêm mấy miếng lúc dọc đường.
Mọi người trong thôn từ chối cho có lệ vài câu xong liền tự giác đi tới chiếc hộp lấy cơm dứa, đều nói đây là món mới lạ, đem về buổi tối hâm lại ăn thử. Còn có người bảo nhà mình có con nít nên lấy luôn hai ba hộp. Dựa theo số người hiện tại so với số lượng cơm dứa chắc chắn là chẳng còn lại gì.
Linh Bảo không nhìn nổi cảnh người khác lấy hết cơm dứa mà mình vất vả mang về, quay đầu hỏi Ngô Xảo Trân:
“Bà ngoại, bọn họ tới đây làm gì vậy ạ?”
Ngô Xảo Trân hơi oán trách trả lời: “Đứa nhỏ này, sao hôm qua con cứ tắt máy thế?”
Linh Bảo vô tội nói: “Điện thoại cháu bị rơi xuống nước, hư mất tiêu rồi.” Sau đó lại hỏi: “Bà ngoại, sao hôm nay nhà mình đông người quá vậy?”
“Là người nhà họ Tưởng gọi tới, nói muốn đường hoàng xin lỗi con trước mặt mọi người.”
Chưa nói dứt câu liền nghe người trong thôn chỉ về hướng đường mòn nói: “Tới rồi tới rồi kìa!”
Linh Bảo nhìn về phía đó thì thấy gia đình ba người nhà họ Tưởng xách theo túi lớn túi nhỏ, một giỏ trái cây, hai bình sữa bò, hai túi bột hạt óc chó, còn có mấy túi vịt quay đã hút chân không, đang vội vội vàng vàng chạy về phía này.
Bọn họ chạy nhanh cứ như bị chó đuổi, nửa phút sau đã lên đến bậc thềm trước nhà Linh Bảo, vừa nhìn thấy Linh Bảo đang đứng trước gian nhà chính, Chung Lỵ Hồng vội vàng chạy tới rồi quỳ xuống đất cái phịch.
“Linh Bảo à tôi sai rồi, lần trước tôi không nên tỏ thái độ tệ hại với cô như vậy, đều do tôi có mắt mà không biết Thái Sơn nên mới nhầm tưởng đại sư lợi hại như cô đây là lang băm lừa bịp, tội dập đầu xin lỗi cô, xin cô hãy cứu lấy Tiểu Đông nhà tôi!”
Lê Tuyết sợ ngây người, há to miệng nhìn cô gái trước mặt, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, vì tại đột nhiên mấy người kia kia lại quỳ xuống trước mặt bạn của mình.
Bà Tưởng cũng nói: “Linh Bảo à, cả nhà chúng ta đến xin lỗi con, đính chính lại thanh danh của con trước mặt toàn thôn, cầu xin con rộng lượng không tính toán chuyện cũ mà giúp nhà ta tìm lại Tiểu Đông.”
Khuôn mặt Tưởng Minh mang nét cười, đưa đồ đến trước mặt Linh Bảo: “Em Linh Bảo, tất cả là tại vợ tôi không tốt, tóc dài mà não ngắn, không có mắt nhìn đắc tội phải cao nhân, nhà tôi thành tâm xin lỗi em, chút lòng thành nho nhỏ này mong em vui vẻ nhận cho.”
Linh Bảo nhìn tình hình trước mắt, lại nhìn vẻ mặt của Chung Lỵ Hồng một chút, lập tức hiểu được sự tình. Dù cho lúc trước cô đã từng nhắc nhở nhưng cuối cùng người phụ nữ này vẫn để mất đứa bé.
Cô đang xem xét tướng mạo thì bị Ngô Xảo Trân kéo tay áo: “Linh Bảo, như vậy là được rồi đó, cháu giúp họ tìm người đi.”
Lúc này Linh Bảo mới phản ứng lại.
Là một vị thần nên cô đã quá quen với việc được người phàm quỳ trước mặt cầu nguyện, cũng không cảm thấy việc người khác quỳ xuống lúc xin lỗi là nghiêm trọng gì cả. Suy xét lời Ngô Xảo Trân vừa nhắc kết hợp với trí nhớ của nguyên chủ, cô mới nhận ra điều không ổn.
Cô vội vàng đỡ lấy bà Tưởng đang định quỳ xuống: “Bà Tưởng, bà mau đứng lên đi, không cần phải như vậy đâu. Cháu nhận lời xin lỗi của mọi người rồi.”
“Vậy, vậy cháu có thể tính giúp chúng ta phương hướng của Tiểu Đông có được không, Tiểu Đông bị bọn buôn người bắt đi đã hơn hai ngày rồi.” Bà Tưởng vừa khóc lóc vừa nói.
“Có có có!” Bà Tưởng vội vàng nói, đưa cho Linh Bảo một bộ đồ trẻ con, tiếp theo lại cẩn thận lấy ra từ trong ngực hai sợi tóc của đứa trẻ. Hiển nhiên là đã có chuẩn bị trước khi đến.
Trước đây bà ấy đã nghe được người trong thôn kể nhiều lần về chuyện nhà bà Trương tìm được con trâu, cũng biết được lúc ấy Linh Bảo cầm lông trâu để vẽ bùa, bà ấy nghĩ nói không chừng với khả năng của Linh Bảo cũng có thể tìm được người giống như tìm được trâu vậy, thế nên bà ấy đã chuẩn bị sẵn những thứ đó.
Linh Bảo bảo bà ấy đặt đồ lên chiếc bàn gỗ vuông trong gian nhà chính, còn bản thân vào phòng cầm chu sa đỏ và bùa ra.
Mà lúc này, những người trong thôn thích xem náo nhiệt cũng đã vào trong nhà, vây quanh chiếc bàn vuông thành từng lớp từng lớp người, thấy cô ra thì tự giác tránh ra thành một con đường. Lê Tuyết vừa hồi phục lại tinh thần cũng theo vào.
Linh Bảo không hề ái ngại việc bọn họ vây xem, lấy trong túi nilon ra một lá bùa đã cắt sẵn, mở hộp chu sa ra, dùng ngón tay chấm một ít, chuyển thần lực thành linh lực đưa đến đầu ngón tay rồi bắt đầu vẽ bùa.
Mọi người chỉ thấy ngón tay cô tuỳ tiện vẽ vẽ là ra được một lá bùa, thật sự là giống y như đúc, không thua kém gì so với mấy lão Âm dương sư ngoài kia.
Linh Bảo dùng linh lực để lá bùa ghi nhớ mùi hương trên tóc của đứa trẻ, lá bùa này xem như hoàn thành. Cô liếc nhìn Chung Lỵ Hồng khóc đến mắt mũi đỏ bừng sau đó đưa lá bùa cho cô ta.
“Cô cầm lá bùa này, nghĩ đến hình dáng của con trai mình là có thể thấy được bây giờ cậu bé đang ở đâu.”
Sau khi bị chồng dạy dỗ ngày hôm qua, Chung Lỵ Hồng cũng không dám lộ ra bất kỳ nghi ngờ nào đối với Linh Bảo nữa, cầm lá bùa bắt đầu suy nghĩ, sau một lát, cô ta ngạc nhiên mừng rỡ nói:
“Tôi thấy Tiểu Đông đang ở trong một kho hàng bỏ hoang, nó đang ngủ, bên cạnh còn có ba đứa trẻ khác cũng đang ngủ!”
Mọi người nghe vậy cũng hết sức ngạc nhiên, vừa kinh ngạc vừa hoài nghi nhìn về phía Linh Bảo, cô quá trẻ tuổi, dáng dấp cũng không có chút khí chất thần linh nào, chỉ có mỗi Chung Lỵ Hồng nhìn thấy nên đương nhiên vẫn không thể khiến bọn họ tin tưởng hoàn toàn.
“Nhà kho đó ở đâu?” Tưởng Minh lập tức hỏi tới vấn đề chính.
Chung Lỵ Hồng nhất thời sững sờ, cô ta chỉ nhìn thấy đó là một nhà kho, nhưng nhà kho đó ở đâu thì cô ta lại không biết. Thế là cô ta lại cầu cứu tới Linh Bảo.
Lúc này Linh Bảo cũng ý thức được khuyết điểm của loại bùa theo dõi này, nó chỉ thích hợp tìm đồ vật hoặc người trong phạm vi nhỏ, tiền đề là người đang được tìm kiếm hoặc nơi tìm kiếm phải quen thuộc. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi đứa trẻ nhà họ Tưởng bị bọn buôn người bắt đi, chắc chắn đã đi đến một nơi nào đó rất xa rồi.
Cô âm thầm suy nghĩ trong đầu, nhìn thấy chiếc đồng hồ trên cổ tay của Tưởng Minh, cô ngay lập tức có một giải pháp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

