Mấy viên chức nữ vừa tan làm lập tức bị thu hút, đi qua hỏi: “Cô bé, em bán cà chua này không?”
Chu Ngư mở giỏ của mình, lộ ra bụi nấm được vải ẩm che phủ, phủ lên như vậy là để giữ tươi, vì vậy bây giờ vén vải lên, bụi nấm kia vẫn tươi ngon mọng nước như lúc vừa mới hái.
Chu Ngư giải thích: “Đây là nấm bào ngư, không phải nấm rơm. Là một gốc mọc hoang, cũng rất ngon.”
Đào Phú Lệ từng nhìn thấy loại nấm này, trước đây nhà cô ấy cũng sống ở nông thôn, biết là có thể ăn. Nhưng mà loại nấm này không nhiều, cũng không mọc thành bụi, phía Bắc này thật sự không thích hợp cho nấm sinh trưởng.
Cô ấy gật đầu nói: “Bán thế nào? Cái này không thể cùng giá với nấm rơm được.”
Chu Ngư cũng không cãi lại, đúng là nấm bào ngư không đắt bằng nấm rơm: “Năm hào một cân.”
Đào Phú Lệ nghĩ, tuần trước nấm rơm tận sáu hào năm một cân, cô ấy còn không cướp được, nấm này khá hợp lý, nấu canh rất tươi ngon, nhìn thì không nhiều lắm, có thể đưa cho nhà chồng nhà mẹ đẻ một ít, thế là gật đầu: “Tôi lấy hết.”
Chu Ngư “Vâng” một tiếng, sau đó cúi đầu lấy con dao nhỏ mang theo ra, cắt hết phần già phần không tốt ở gốc đi, bấy giờ mới bảo Chu Đóa cân thử... Cô không biết dùng loại cân kiểu cũ này.
Đào Phú Lệ không ngờ Chu Ngư lại thật thà như vậy, phần cắt đi kia cũng phải tầm một lạng, như vậy chẳng phải tương đương với cô ấy đã hời được năm xu rồi sao? Mua đồ ăn ở đây không có chuyện cân thiếu, nhưng cũng không ai thật thà như vậy, thế là cô ấy nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Cà chua bao nhiêu tiền một cân?”
Cà chua là rau củ thường thấy của mùa hè, giá không hề đắt: “Chín xu.”
Đào Phú Lệ nhìn thử, ban đầu định chọn hai quả tốt nhất, không ngờ bên trong đều là hình móng ngựa xinh đẹp, quả này trồng đẹp thật, cô ấy lấy hai quả vừa vừa, một cân một lạng, vừa tròn một hào, cộng thêm một cân tám lạng nấm, tổng cộng một đồng tiền.
Không phải rẻ, nhưng nấm là loại hiếm có, lại còn tươi như vậy, tốt hơn đồ trong cửa hàng bán lẻ nhiều, cô ấy vui vẻ xách đồ rời đi.
Bên kia Chu Đóa đã quên cả ăn, đã... đã bán được một đồng rồi?
“Chị, nấm đáng tiền vậy sao?” Bây giờ Chu Đóa hối hận muốn chết, sớm biết vậy cô bé đã lên núi hái nấm, cái đấy phải bao nhiêu tiền chứ.
Chu Ngư vừa nhìn là hiểu: “Em đừng nghĩ nữa, buổi sáng chị tìm xung quanh thôn một lượt rồi, chỉ có ngần này thôi. Loại này chỉ sống được ở những nơi ẩm ướt, nếu không thì phải mưa nhiều, chỗ chúng ta toàn là núi đá, lượng mưa cũng ít, khô muốn điên lên, không phải nơi thích hợp.”
Nhưng Chu Đóa cũng không nhụt chí, cô bé nhớ chị gái nói là có thể trồng được, không có càng tốt!
Nhưng mà cô bé vẫn rất kích động, ở nông thôn vườn nhà ai chẳng có một ít rau, trước đây cô bé không biết thì ra trong thành phố hai quả cà chua đã bán được một hào, nhà cô bé trồng ngô mệt sống mệt chết mà mỗi nắm giá cũng chỉ một hào một cân.
Như này quá là hời.
Huống chi Chu Ngư còn nói: “Rau củ trong sọt của em, tiền kiếm được đều cho em hết.”
Chu Đóa lập tức lên tinh thần: “Không cần đâu, nhiều quá.” Chỗ cô bé còn lại bảy tám cân cà chua, bốn năm cân ớt và hai cân cà tím: “Em chỉ cần một hào thôi, em muốn mua dây cột tóc.”
Dây cột tóc màu đỏ, cô bé từng thấy có bạn học dùng, trông rất đẹp.
Chu Ngư mặc kệ Chu Đóa, dù sao cũng sẽ không để cô bé thiệt.
Có đơn đầu tiên làm nền tảng, lại có tiền bạc khích lệ, Chu Đóa ăn càng ra sức hơn, cộng thêm đã tới giờ tan làm, thoáng cái đã có thêm không ít người tới, rất nhanh chút rau này của bọn họ đã được bán gần hết.
Cà chua và ớt đều chín xu một cân, bán được tổng cộng một đồng hai. Cà tím đắt hơn một chút, một hào năm một cân, bán được ba hào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)