Nghe thấy lời này, đối phương tức giận cho cô một câu: “Cô thấy tôi có giống nấm không? Cà còn không có còn đòi nấm!”
Chu Ngư rất nghiêm túc gật đầu: “Anh đầu to cổ to thân nhỏ mặt lại đen, nhìn rất giống nấm hương đấy. Vậy xin hỏi có nấm không, bao giờ có thể cung ứng? Bao nhiêu tiền một cân?”
Nhân viên bán hàng trong phòng đều sững sờ.
Đối phương chỉ vào Chu Ngư nói cô cô cô cả nửa ngày, hoàn toàn không biết đáp lại như thế nào.
Chu Ngư thản nhiên nhìn hắn ta, dù sao cũng là do hắn ta hỏi trước.
Cuối cùng nhân viên bán hàng khác thấy Chu Ngư mặc dù ăn mặc đơn giản nhưng khí chất khác biệt, lại rất tự tin bèn kéo người kia đi.
Sau đó nói với Chu Ngư: “Mỗi năm từ tháng bảy đến tháng chín chúng tôi sẽ cung cấp nấm rơm, giờ sắp hết bán rồi, thỉnh thoảng mới có được một lô, giá thì từ sáu hào tới bảy hào một cân, là loại rau đắt nhất.”
Lời này trùng khớp với ấn tượng của Chu Ngư.
Năm 1981, nấm còn chưa đi vào bàn ăn của mọi nhà – thứ này sản lượng vừa thấp giá vừa đắt, còn qua mùa là không mua được, là mối buôn bán tốt.
Chu Ngư nhận được đáp án mình muốn, gật đầu nói cảm ơn với người giải thích sau đó xoay người rời đi.
Còn vị đồng chí nấm hương kia thì tức điên lên, hắn ta nghĩ một lúc lâu xem phải đáp trả Chu Ngư như thế nào, nhưng cô nàng này thân hình cao ráo, làn da trắng nõn, dung mạo lại đẹp, giọng cũng dễ nghe.
Hắn ta không tìm được khuyết điểm, nếu phải hình dung, hắn ta cảm thấy cô giống như dâu tây đỏ hiếm có ai ai cũng thích!
Nhưng không thể nói lời này ra được, như vậy chẳng phải đang khen người ta sao!
Chu Ngư ra ngoài rồi dẫn Chu Đóa đi tới cổng khu ở của người nhà, lúc này lại có thêm hai ba người đeo giỏ bán rau tới, Chu Ngư và Chu Đóa đều khoác giỏ, vừa nhìn là biết người cạnh tranh, mọi người cũng không chào hàng với bọn họ.
Đây là lần đầu tiên Chu Đóa bán đồ, không biết bán thế nào, cô bé hơi căng thẳng hỏi: “Chị, giờ biết bán thế nào đây?”
Khi mở xưởng Chu Ngư từng chạy đi bán hàng không ít lần, vì vậy rất thông thạo việc này, cô chỉ bảo nói: “Em xem thử đồng chí nữ kia xem.”
Đó chính là đồng chí nữ bị nhân viên bán hàng trong cửa hàng quát một câu, lúc này cô ấy đang tới gần một người phụ nữ đeo giỏ, hỏi: “Cô bán gì đấy?”
Đối phương nói: “Cà chua và cà tím.”
Thấy cô ấy gật đầu, bấy giờ người kia mới vén tầng vải phủ phía trên lên, lộ ra rau củ bên trong.
Hiệu suất như này thật sự không cao, Chu Ngư quan sát một lúc, chắc chắn xưởng hóa chất hoạt động theo ba ca, lúc này công nhân không ra được, vậy thì chỉ có hai loại người mua rau.
Một là người nhà, bọn họ sẽ so sánh giá cả, nhưng chín giờ sáng nhóm người nhà đã tới cửa hàng bán lẻ mua rồi, nếu còn tới đây chẳng qua là do trong nhà thiếu ít rau nấu kèm hoặc mua thêm rau, nhóm người này sẽ không mua nhiều.
Một nhóm khác thì là công chức tan làm – xưởng hóa chất rất lớn, trừ những công nhân tuyến đầu, những người khác đều không làm theo ba ca, bọn họ có thời gian nghỉ trưa bình thường, sáng bảy rưỡi đi làm, không mua được rau trong cửa hàng, vì vậy bình thường đều tới đây để mua.
Những người này vội nấu cơm, với kiểu bán rau lén này, người ta thường hỏi một nhà là đã có thể mua đủ, sẽ không đi hỏi nhà thứ hai. Mấy người Chu Ngư mới tới, chắc chắn sẽ ít được hỏi.
Cô bèn nói với Chu Đóa: “Em đặt giỏ xuống đi, chị lấy ít rau ra.”
Nói xong, cô lấy một quả cà chua hình móng ngựa trong sọt của Chu Đóa ra, quả này giống quả đã đưa cho Nghiêm Hoa, vừa to vừa đỏ, vừa nhìn là biết ngon, cô dùng khăn tay lau qua rồi đưa cho Chu Đóa: “Ăn đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)