Có tin tức gì, chỉ cần hỏi cô bé là tuôn ra hết, còn là thật hay giả thì bọn họ không biết.
Thẩm Trân Châu tiếp tục đạp xe đến đơn vị, trên đường cô khuyên bà cụ bán tất di chuyển vị trí, đừng quá gần đường, lại quan sát dọc đường không có người lạ khả nghi xuất hiện, thực hiện một cuộc tuần tra ngắn.
“Này này, đây không phải là thiên kim tiểu thư sao? Sao lại đi làm bằng chiếc xe đạp cà tàng hai tám vậy? Ba giàu có của cô không mua cho cô xe sang để đi à?”
Ngô Phúc Vượng, một tên lưu manh đường phố có tiền án, cứ cách dăm ba bữa lại đến báo cáo tư tưởng, mỗi lần gặp Thẩm Trân Châu, gã ta lại buông lời trêu ghẹo vài câu.
Lần này gặp cô đi làm một mình, Thẩm Trân Châu mặc đồng phục cảnh sát trừng mắt nhìn gã ta, khiến Ngô Phúc Vượng với mái tóc đuôi gà nhuộm màu cười càng thêm ngông cuồng.
Đôi giày da mũi to kết hợp với chiếc quần ống loe, ống quần có thể quét đất như cái chổi. Mái tóc sặc sỡ tương phản với cái đầu rỗng tuếch, khiến Thẩm Trân Châu không thể sợ gã ta được.
Cô nhìn trái nhìn phải, dứt khoát dừng xe, treo chiếc bánh bao chờ đến lúc tăng ca lại ăn lên cao hơn một chút, sau đó nắm chặt nắm đấm, vừa cười vừa đi tới.
Ngô Phúc Vượng đứng dựa vào tường, ngẩng cằm khiêu khích, chỉ vào con hẻm phía sau nói: "Này, thế nào, muốn luyện tập không?"
Thẩm Trân Châu cười lộ ra lúm đồng tiền nhỏ: "Luyện tập."
"Đi đi đi, chúng ta đừng để người khác nhìn thấy." Thấy nụ cười ngọt ngào của cô, trái tim Ngô Phúc Vượng lập tức đập trật một nhịp, nghĩ bụng lát nữa sẽ dọa cô một chút mới được.
"Chao ôi! Ai mà không có mắt thế này!"
Đột nhiên, một tiếng "rầm" vang lên, một chiếc túi nặng trịch đập thẳng vào lưng Ngô Phúc Vượng, khiến gã ta ngã chổng vó.
Ngô Phúc Vượng nằm bò trên đất chửi bới, nhưng lại thấy một đôi chân dài từ trên trời giáng xuống, đạp một cái vào mông gã ta!
Thẩm Trân Châu nhìn rõ mồn một, chủ nhân của đôi giày da kia không biết là cố ý hay vô tình, dù sao cũng còn nghiền nghiền mấy cái.
"Muốn làm gì?" Giọng nói trầm thấp khàn khàn truyền đến từ phía trên đầu.
Thẩm Trân Châu vốn định dạy dỗ Ngô Phúc Vượng, ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt tuấn tú trong truyền thuyết.
Là Đội trưởng Cố, Đội trưởng Cố đại danh đỉnh đỉnh!
"Báo cáo, tôi là Thẩm Trân Châu, anh ta chặn đường tôi."
"Mày điên rồi đúng không?" Ngô Phúc Vượng suýt chút nữa thì tắt thở, đau đến toát mồ hôi lạnh, không thể kêu lên được, chỉ muốn nằm bò trên đất mà từ từ hồi phục.
Bàn tay to lớn vô cùng mạnh mẽ nhưng lại không thức thời, nắm lấy cánh tay Ngô Phúc Vượng nhấc bổng gã ta lên: "Đồng chí, xin lỗi, tôi trèo tường không nhìn thấy có người ở đây."
"Ôi, đau chết ông đây rồi! Mau buông tao ra, mắt mũi mày để đâu thế?"
Cố Nham Tranh "ngoan ngoãn" buông tay, Ngô Phúc Vượng quay đầu vung nắm đấm định đánh, nhưng chờ nhìn rõ là ai xong thì vội nói: "Ấy ấy, Đội trưởng Cố. Tôi bị ngã không liên quan gì đến anh, là do tôi tự mình không cẩn thận mà ngã."
"Là tôi không có mắt." Đội trưởng Cố nói câu này nghe rợn người quá.
"Không không không, là tôi đáng bị vả miệng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)