Vương Hồng Mai nhìn thấy Khúc Thanh Vũ từ trong phòng đi ra trực tiếp trợn trắng mắt, bà ta bực dọc mở miệng, “Đi lấy bát đi, đợi tao bưng đến tận tay cho mày à?”
Khúc Thanh Vũ quơ quơ bàn chải đánh răng trong tay, “Tôi phải đi rửa mặt đây, bà gọi chị hai đi!”
Đúng lúc Khúc Thanh Nhã rửa mặt xong từ bên ngoài về, Khúc Thanh Vũ liền đẩy việc ra, bản thân chuồn thẳng ra ngoài.
Vương Hồng Mai nghiến răng ken két, “Đồ đòi nợ!”
Khúc Thanh Nhã vội vàng tiến lên nhận lấy cái nồi trong tay Vương Hồng Mai, “Mẹ đừng tức giận, tức hỏng người không đáng.”
Nhìn thấy cô con gái ruột ngoan ngoãn trước mặt, cơn giận trong lòng Vương Hồng Mai cũng tiêu tan không ít, “Vẫn là Tiểu Nhã nhà ta nghe lời!”
Bữa sáng Khúc Thanh Vũ vẫn ngồi ở vị trí trong góc, Vương Hồng Mai chỉ chia cho cô một bát bột ngô trong vắt thấy đáy.
Khúc Thanh Vũ biết bột ngô sáng nay bị nấu khê rồi, cô vừa vặn không muốn ăn, hành động này của Vương Hồng Mai đúng lúc hợp ý cô.
Khúc Đại Lực bưng bát uống một ngụm lập tức nhíu mày, “Sáng nay cái này bị khê rồi!”
Sắc mặt Vương Hồng Mai lúc đỏ lúc trắng, bà ta có chút xấu hổ giải thích, “Vừa nãy lơ đãng không chú ý nên mới thế này, ăn tạm đi tối làm thịt kho tàu.”
Khúc Đại Lực gật đầu không nói gì, chỉ mang vẻ mặt đau khổ tiêu diệt sạch sẽ bột ngô trong bát.
Sau bữa sáng Khúc Đại Lực dẫn Khúc Kiến Quân đi trước.
Vương Hồng Mai cũng phải đi làm, bà ta còn tiện thể gọi Khúc Thanh Nhã đi mua thức ăn, liền không dọn dẹp bàn ăn.
Khúc Thanh Nhã đắc ý nhìn Khúc Thanh Vũ, sau đó vui vẻ đi theo Vương Hồng Mai ra khỏi cửa.
Khúc Thanh Vũ liếc nhìn chiếc bàn bừa bộn, cô nhếch khóe miệng cũng không định dọn dẹp.
Lúc Vương Hồng Mai ra khỏi cửa không chuẩn bị lương thực buổi trưa cho Khúc Thanh Vũ, xem ra là đã quyết tâm muốn bỏ đói cô một bữa.
Khúc Thanh Vũ ngồi xổm bên cạnh tủ đưa tay bóp một cái vào ổ khóa, ổ khóa rỉ sét không chịu nổi sức nặng trực tiếp mở ra.
Cô đắc ý nhếch khóe miệng, quả nhiên dùng sức mạnh tạo nên kỳ tích.
Trong tủ cơ bản đều là lương thực, một túi nhỏ gạo một túi nhỏ bột mì, còn có một túi lớn bột ngô và lúa mì chưa xay thành bột.
Còn có từng túi nhỏ đậu đỏ nhỏ đậu đỏ lớn đậu xanh đậu nành, còn có mấy bắp ngô khô và khoai tây khoai lang đã mọc mầm, một túi ớt khô và hạt tiêu và mấy củ tỏi không được mẩy cho lắm.
Khúc Thanh Vũ nhìn mà hai mắt sáng rực lên, hạt giống cô cần đây chẳng phải đã có rồi sao?
Cô một chút cũng không tham lam, ngoài bột mì và bột ngô, những thứ khác cô đều lấy một chút xíu.
Gạo là gạo lứt còn giữ lại phôi, để trong không gian chắc không khó trồng ra.
Lấy xong hạt giống cần thiết Khúc Thanh Vũ lại buộc chặt các túi đóng cửa tủ lại khôi phục ổ khóa như cũ.
Khúc Thanh Vũ nhân lúc này cả tòa nhà đều không có mấy người liền đóng cửa về phòng đi vào không gian.
Trong không gian có thể dùng ý niệm thao tác, nếu không thật sự bắt cô tự tay trồng trọt cô còn thật sự không muốn làm.
Hạt giống kiếm được không nhiều, Khúc Thanh Vũ chỉ mất chưa tới nửa tiếng đã gieo xong toàn bộ hạt giống.
Gạo không có vỏ trấu cô lo trồng không sống được liền tưới nước linh tuyền.
Tuy nhiên nước linh tuyền vừa tưới xuống những hạt giống đó liền nhanh chóng nảy mầm lớn lên trổ bông kết hạt chín mọng, toàn bộ quá trình cũng chỉ mười mấy phút.
Khúc Thanh Vũ nhìn mà khóe miệng giật giật, cô có nghĩ tới nước linh tuyền đối với thực vật bình thường cũng có tác dụng, nhưng không ngờ hiệu quả này lại thái quá như vậy.
Cô cam chịu thu hoạch lúa đã chín, lại chọn ra một số hạt giống mẩy hơn gieo xuống.
Lần này hạt giống không có vấn đề gì cô liền không tiếp tục tưới nước linh tuyền nữa.
Những thứ khác trồng bên cạnh cũng trong thời gian ngắn nhú ra một chút màu xanh, tốc độ sinh trưởng nhanh hơn bên ngoài không ít.
Từ không gian đi ra, Khúc Thanh Vũ dọn ra một chiếc túi nhỏ cũ kỹ từ trong tủ quần áo, mang theo sáu hào ba xu mà nguyên chủ tằn tiện tiết kiệm được chuẩn bị ra ngoài đi dạo.
Khúc Thanh Vũ tiện tay khóa cửa rồi đi ra ngoài, trên đường cô gặp những người hàng xóm khác trong khu nhà tập thể liền giống như nguyên chủ trước đây cúi đầu nhỏ giọng chào hỏi.
Từ khu nhà tập thể đi ra, Khúc Thanh Vũ đi về phía chợ thức ăn.
Chợ thức ăn là một trong những nơi nguyên chủ thường xuyên hoạt động, gần đó có một khu ngõ hẻm thông ra bốn phương tám hướng.
Nguyên chủ không chỉ một lần nhìn thấy bên đó có người đeo gùi xách giỏ cẩn thận hành động, đó chắc hẳn là chợ đen đặc trưng của thời đại này.
Khúc Thanh Vũ nghĩ đợi mình có tiền rồi có thể đi dạo một vòng, nhưng bây giờ thì thôi, cô đi cũng không có nhiều tiền như vậy để mua.
Từ nhà đến chợ thức ăn đi bộ hai mươi phút, lúc này mới hơn tám giờ, chợ thức ăn vô cùng náo nhiệt, trước các sạp hàng người xếp hàng dài dằng dặc.
Lúc này mua thức ăn không cho khách hàng lựa chọn, đều là khách hàng nói muốn gì người bán hàng giúp lấy, cuối cùng trực tiếp trả tiền là xong.
Khúc Thanh Vũ không phải đến mua thức ăn, cô đến để đợi mua đồ thừa nhặt nhạnh.
Mười một giờ, chợ thức ăn gần như không còn khách hàng nữa, người bán hàng trên các sạp cũng đang dọn dẹp tàn cuộc.
Những lá rau úa nát còn thừa lại khi mua thức ăn đều được thu dọn chuẩn bị vứt ra bãi rác.
Khúc Thanh Vũ nhắm vào một đống rau nhỏ chưa hỏng hẳn bị nhặt ra trên sạp của người ta, bên trong có cà tím dưa chuột cà chua, còn có một khúc lõi bí đao, loại có hạt ấy.
Rau củ thời này đều là chín tự nhiên, bên trong phần lớn đều có hạt giống.
Khúc Thanh Vũ đi đến trước sạp của người ta hỏi, “Chị ơi, đống rau này có bán không?”
Chị bán hàng rõ ràng rất quen mặt Khúc Thanh Vũ, chị ta cười nói, “Là em à, chị nói sáng nay sao không thấy em, sao giờ này mới đến?”
“Sáng nay nhà có chút việc nên không kịp, đến xem có thể mua tạm chút gì không.”
“Thật là không may rau hôm nay đều bán gần hết rồi, chỗ còn lại có thể ăn được cũng chẳng còn bao nhiêu, em muốn thì đưa năm xu lấy hết đi.”
Khúc Thanh Vũ đồng ý ngay, cô lại liếc thấy gốc cần tây già bị cắt ra để bên cạnh, lúc móc tiền tiện thể hỏi một câu, “Hai gốc cần tây đó có thể cho em không?”
Chị gái nhận lấy tiền nhìn theo ánh mắt của Khúc Thanh Vũ, “Cái đó cũng chẳng có tác dụng gì, em muốn thì cứ lấy đi.”
“Vâng, cảm ơn chị.”
Khúc Thanh Vũ tìm một chiếc lá úa khá to trên mặt đất gói đống rau hỏng đó lại rồi rời đi.
Ra khỏi chợ thức ăn một đoạn khá xa, Khúc Thanh Vũ tìm một con hẻm khuất ném toàn bộ đống rau thối trên tay vào không gian, định đợi đến nửa đêm mới đi xử lý.
Trong xưởng dệt, Vương Hồng Mai vừa nói chuyện với công nhân Tiểu Trần bên cạnh vừa làm việc, động tác trên tay bà ta rất chậm, thoạt nhìn giống như đang câu giờ.
Hà Mỹ Lan nhìn xung quanh rồi ghé sát vào Vương Hồng Mai nhỏ giọng nói, “Tôi nói với bà một chuyện này!”
Vương Hồng Mai nghi hoặc hỏi, “Chuyện gì vậy, làm ra vẻ thần thần bí bí thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
Hóng