Bên ngoài sân có một dòng suối róc rách chảy không ngừng, bên bờ suối có một vòng đá lớn nhỏ khác nhau, xung quanh sương mù trắng xóa lượn lờ, giống như chốn tiên cảnh.
Tác dụng của dòng suối này và miêu tả trong tiểu thuyết huyền huyễn không có gì khác biệt, người tu tiên uống vào có thể tẩy tủy phạt kinh hồi phục linh lực.
Đối với người bình thường tác dụng càng thêm thái quá, đó có thể nói là thần dược cải tử hoàn sinh, cường thân kiện thể xua tan mệt mỏi càng không cần phải nói.
Khúc Thanh Vũ nghĩ linh tuyền này đối với động thực vật chắc cũng có tác dụng, dù sao linh thú linh thực ở tu tiên giới đều rất thích dòng suối này.
Cách tiểu viện vài trăm mét về phía bên hông có một ngọn núi không cao lắm, ở sườn núi có một đầm suối nước nóng.
Lúc ở tu tiên giới Khúc Thanh Vũ thích nhất là sau khi tu luyện xong đến đây ngâm mình một lát, đây cũng là một trong số ít cách thư giãn của Khúc Thanh Vũ ở tu tiên giới.
Cách tiểu viện trăm mét có một con sông rộng mười mấy mét, bên kia sông là vùng đất màu mỡ bát ngát.
Chỉ là Khúc Thanh Vũ lúc có được không gian đã sớm tích cốc, cho nên những mảnh đất đó chỉ trồng một số linh thực dùng để luyện dược.
Nhưng bây giờ đang ở một thời đại thiếu thốn thức ăn, hơn nữa cô bây giờ là một phàm nhân cần ăn uống tiêu tiểu, cho nên mảnh đất này có thể phát huy tác dụng lớn.
Đợi có điều kiện cô sẽ đi tìm một ít hạt giống trồng trong không gian, trên đồng cỏ cũng có thể nuôi một ít gia cầm gia súc, còn phải trồng một ít cây ăn quả, như vậy mới có thể cân bằng dinh dưỡng.
Tu tiên giới không phải không có thức ăn, nhưng cách chế biến chỉ có nướng hoặc luộc nước đơn giản.
Phải biết rằng ẩm thực thế kỷ hai mươi hai phát triển tốt hơn thế kỷ hai mươi mốt rất nhiều.
Khúc Thanh Vũ đến tu tiên giới đối mặt với những thức ăn vô vị đó thà chọn ăn Tích Cốc Đan, thời gian lâu dần cô cũng quen.
Tuy nhiên đến đây Khúc Thanh Vũ nghĩ đến ẩm thực thế kỷ hai mươi hai thèm đến mức sắp chảy nước miếng.
Bụng Khúc Thanh Vũ phát ra âm thanh kháng nghị, ngặt nỗi trong không gian không có thức ăn làm sẵn, cô đành mò đến phòng thuốc ăn một viên Tích Cốc Đan, cứ chịu đựng một thời gian rồi tính.
Từ không gian đi ra Khúc Thanh Vũ tiện tay lấy một viên thuốc mê, cô dùng móng tay bấm một chút to bằng hạt vừng nhét vào miệng Khúc Thanh Nhã.
Đây là thuốc dùng cho tu sĩ, cho Khúc Thanh Nhã một chút thế này đảm bảo cô ta trong thời gian ngắn sẽ không tỉnh lại.
Vốn dĩ Khúc Thanh Vũ định sau này tìm thời gian vào không gian uống nước linh tuyền, ngặt nỗi cơ thể này thật sự quá yếu ớt.
Lỡ như Vương Hồng Mai lại giở trò cô có thể thật sự không đối phó nổi, cho nên vẫn là sớm cường hóa bản thân thì tốt hơn.
Lần nữa trở lại không gian, Khúc Thanh Vũ vốc vài vốc nước suối uống.
Tiếp đó cô trực tiếp bay lên tại chỗ đến bên bờ suối nước nóng cách đó vài trăm mét.
Cô vừa cởi sạch quần áo nhảy xuống suối nước nóng, giây tiếp theo toàn bộ cơ thể từ trong ra ngoài bắt đầu đau đớn kịch liệt, giống như đem toàn bộ xương cốt đập nát rồi tổ hợp lại vậy.
Cùng lúc đó lỗ chân lông trên da cô còn đang từng chút từng chút tiết ra bùn đen.
Mùi đó, khiến người ta ngửi thấy đều tránh không kịp.
Nhưng Khúc Thanh Vũ lúc này đã không còn tâm trí để ý đến cái mùi xộc lên não đó, cô cắn chặt môi không để mình ngất đi.
Cơn đau này kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ mới kết thúc.
Khúc Thanh Vũ hồi phục lại cả người chìm xuống nước tắm rửa sạch sẽ một lượt mới đứng lên.
Lúc này cô trông vẫn gầy yếu như trước, điểm khác biệt là cơ bắp toàn thân cô tràn đầy sức mạnh, dùng để đối phó với mấy người nhà họ Khúc là dư sức.
Khúc Thanh Vũ vung tay lên, một tấm thủy kính liền xuất hiện trước mặt.
Cô gái trong gương có khuôn mặt trái xoan tinh xảo nhỏ nhắn, làn da trắng sứ mịn màng còn mang theo sắc hồng khỏe mạnh, khác biệt rất lớn so với vẻ nhợt nhạt bệnh hoạn trước đây.
Hình dáng đôi mắt vừa vặn, đồng tử là màu hổ phách nhạt, tròng mắt vừa động, thoạt nhìn linh động lại không mất đi vẻ trầm tĩnh.
Mũi cao thanh tú, đường nét mượt mà, kết hợp hài hòa với đôi môi đầy đặn hơi hồng phía dưới.
Tóc không còn khô xơ như rơm rạ như trước, tuy không trở nên đen nhánh, nhưng ít nhiều cũng có chút bóng mượt.
Bất ngờ nhất là nốt ruồi lệ dưới khóe mắt phải, cho dù là ở thế kỷ hai mươi hai hay tu tiên giới hay hiện tại, trên mặt cô đều có nốt ruồi lệ này.
Khúc Thanh Vũ đưa tay vỗ nhẹ hai cái lên mặt, khuôn mặt này và trước đây không có sự khác biệt quá lớn, chỉ là lâu ngày ăn không đủ no thoạt nhìn không đủ đầy đặn.
Cơ thể này cao khoảng hơn một mét sáu, cân nặng chưa tới tám mươi cân, cả người cứ như cây sào gió thổi một cái là đổ.
Khúc Thanh Vũ thở dài thườn thượt, xem ra chuyện tìm hạt giống vô cùng cấp bách.
Không gian hiện tại chỉ có linh thực tích trữ ở tu tiên giới trước đây, những linh dược linh quả đó tuy đều có thể gặm sống, nhưng hiệu quả đối với cơ thể hiện tại của Khúc Thanh Vũ mà nói quá mức nghịch thiên.
Cô không muốn bị người ta bắt đi cắt lát nghiên cứu, cho nên những thứ này tạm thời vẫn chưa thể sử dụng.
Quan trọng hơn là linh thực dùng để luyện dược mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất, mà cơ thể này của cô mới chỉ Dẫn khí nhập thể còn chưa đủ để cô luyện dược, cho nên hiện tại không gian này chỉ có thể làm túi trữ vật dùng.
Khúc Thanh Vũ đi một vòng quanh mảnh đất trồng linh thực đó, không ít linh quả đã chín, nghĩ đến hương vị của linh quả đó, trong miệng cô nhịn không được tiết ra nước bọt.
Cô sợ mình thật sự không nhịn được liền lách mình ra khỏi không gian, Khúc Thanh Nhã trên chiếc giường đối diện hô hấp vẫn đều đặn.
Bên ngoài trời vẫn chưa sáng, Khúc Thanh Vũ lại nhắm mắt dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau trời vừa sáng, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.
Ngay sau đó giọng của Vương Hồng Mai liền truyền vào, “Tiểu Nhã dậy rồi.”
Khúc Thanh Nhã đối diện lật người, giọng điệu nói chuyện có chút mất kiên nhẫn, “Biết rồi, con ra ngay.”
Vương Hồng Mai tiếp tục giục, “Con nhanh lên một chút, dậy đi mua thức ăn với mẹ.”
Khúc Thanh Nhã bị ồn ào đến mất kiên nhẫn, cô ta vò rối tóc mình một cái ngồi bật dậy khỏi giường, “Dậy rồi dậy rồi.”
Trước đây cô ta đều có thể ngủ đến lúc tự tỉnh, nếu không phải con ranh Khúc Thanh Vũ này phát điên, chuyện trong nhà này đâu đến lượt cô ta làm.
Nghĩ đến một loạt việc nhà như rửa bát nấu cơm giặt quần áo quét nhà, Khúc Thanh Nhã tức giận dùng tay đấm xuống giường mấy cái, cuối cùng chỉ đành mang theo cục tức lề mề rời giường.
Bên ngoài hành lang, Vương Hồng Mai đang nấu bột ngô, đây là bữa sáng của đa số các gia đình trong khu nhà tập thể.
Hôm nay Vương Hồng Mai cố ý cho ít bột ngô hơn, chính là vì muốn để Khúc Thanh Vũ ăn không no.
Bà ta đã mười mấy năm không làm những công việc này, động tay vào đều có chút lóng ngóng.
Vương Hồng Mai càng nghĩ càng tức, bà ta phải nghĩ cách xử lý con ranh này một trận.
Trong lòng bà ta đang mải suy nghĩ chuyện khác nên không chú ý trong nồi, bột ngô bị khê đáy bắt đầu bốc khói, Vương Hồng Mai luống cuống tay chân bắt đầu khuấy trong nồi.
Một nồi bột ngô khiến Vương Hồng Mai rất chật vật, cả buổi sáng nay bà ta chỉ lo tức giận rồi.
Khúc Thanh Vũ sau khi tẩy tủy phạt kinh ngũ quan mạnh hơn người bình thường gấp mấy lần, cô ở trong phòng đều ngửi thấy mùi khét, cũng không biết bên ngoài là tình hình gì.
Cô không muốn bỏ qua cơ hội xem náo nhiệt liền rời giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)