Trong phòng Khúc Thanh Vũ đang ngồi khoanh chân trên chiếc giường nhỏ, cô cẩn thận vuốt ve một nốt ruồi nhỏ màu nâu sẫm ở mặt trong cổ tay.
Nhìn kỹ nốt ruồi nhỏ này không phải là chấm tròn nhỏ, mà là hình dáng một con cá nhỏ, chỉ là vì quá nhỏ không nhìn kỹ sẽ không thấy rõ.
Khúc Thanh Vũ có chút cảm thán, đây là linh tuyền không gian cô vô tình có được trong một bí cảnh nhỏ ở tu tiên giới không ngờ lại đi theo đến đây.
Cô rất muốn biết không gian đến đây rồi có thay đổi gì không, nhưng cũng không định vào ngay bây giờ.
Dù sao bây giờ trời vẫn chưa tối, lúc này đi vào cũng không an toàn lắm.
Còn một chuyện khiến cô rất bất ngờ, trong cơ thể gầy gò ốm yếu suy dinh dưỡng của nguyên chủ lại có linh căn, hơn nữa còn là Hỗn Độn linh căn siêu cấp hiếm có ở tu tiên giới.
Chỉ tiếc thế giới này linh khí mỏng manh, tu luyện không dễ dàng như vậy.
Tâm thái của Khúc Thanh Vũ ngược lại rất tốt, vốn dĩ cô đã gặp tai nạn lúc độ kiếp.
Vốn dĩ kết cục là hồn bay phách lạc, còn có thể sống sót xuất hiện ở đây đã đủ may mắn rồi.
Bây giờ chẳng qua chỉ là làm lại từ đầu mà thôi.
Khúc Thanh Vũ đối với chuyện xuyên không cũng không quá kinh ngạc, dù sao cô cũng không phải là người thuần túy của tu tiên giới, cô là từ thế kỷ hai mươi hai phồn hoa xuyên qua đó.
Bây giờ là năm 1974, bức chân dung vĩ nhân treo trên tường không phải là mấy người mà Khúc Thanh Vũ quen thuộc, có thể đây là thế giới song song.
Lúc này Khúc Thanh Vũ đánh giá căn phòng nhỏ này, toàn bộ căn phòng rộng khoảng sáu mét vuông.
Bên trong đặt hai chiếc giường nhỏ, bức tường đầu giường sát cửa, ở giữa chừa lối cho người đi.
Nói là một bức tường, thực chất là một căn phòng nhỏ được ngăn cách bởi vài tấm ván gỗ trong phòng khách.
Chiếc giường Khúc Thanh Vũ đang ngồi ga trải giường giặt đến bạc màu, trông rất cũ kỹ, chăn trên chiếc giường đối diện trông mới khoảng tám phần, là của Khúc Thanh Nhã.
Sự phân biệt đối xử rõ ràng như vậy, nguyên chủ vậy mà cũng không phản kháng.
Cuối giường đặt một chiếc bàn học cũ kỹ, trên đó bày vài cuốn sách.
Bên cạnh bàn học là một chiếc tủ quần áo không lớn, Khúc Thanh Vũ bước tới kéo ra xem.
Cũng giống như cô dự đoán, một bên là quần áo váy vóc còn khá mới và sạch sẽ.
Quần áo bên kia chỉ có vài bộ, giặt đến bạc màu trông rất cũ, áo bông mặc mùa đông sờ vào cứng ngắc, trên đó thậm chí còn có miếng vá.
Khúc Thanh Vũ nhìn một chút rồi đóng cửa tủ lại, càng nhìn càng bực mình thà không nhìn còn hơn.
Hôm nay thời tiết không tốt lắm, khoảng bảy rưỡi tối trời đã tối hẳn.
Khúc Thanh Vũ gần như đã nắm rõ các mối quan hệ trong nhà này, cô đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.
Căn nhà cô đang ở hiện tại là căn hộ ba phòng ngủ ở tầng ba của khu nhà tập thể xưởng cơ khí, căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách bị ngăn thành ba phòng ngủ một phòng khách.
Trong nhà không có nhà vệ sinh và nhà bếp, hai thứ này đều là dùng chung ở hai đầu mỗi tầng lầu.
Đương nhiên cũng có người giống như nhà họ Khúc trực tiếp đặt một bếp than tổ ong ngoài hành lang trước cửa nhà mình để nấu ăn.
Chủ yếu là bếp lò trong nhà bếp dùng chung chỉ có vài cái, người của một tầng lầu dùng chung cứ đến lúc nấu ăn là cãi vã liên miên.
Vương Hồng Mai vì muốn bóc lột nguyên chủ tốt hơn, liền chọn cách tiện lợi hơn.
Lúc quay lại, Vương Hồng Mai nhìn Khúc Thanh Vũ mũi không ra mũi mắt không ra mắt, tóm lại là nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
Đương nhiên Vương Hồng Mai cũng không động thủ, bà ta sợ con ranh điên Khúc Thanh Vũ này tiếp tục phát điên, đêm hôm khuya khoắt ầm ĩ lên thì không hay.
Khúc Thanh Nhã tức muốn chết, cô ta vốn còn định chửi vài câu nhưng thấy Vương Hồng Mai đều không mở miệng thì chỉ đành trợn tròn mắt trừng vài cái.
Khúc Thanh Vũ trực tiếp phớt lờ hai mẹ con này đi thẳng về phòng.
Vương Hồng Mai thật sự tức không chịu được ngoài miệng lại nhỏ giọng chửi vài câu mới xả được cục tức đó.
Khúc Thanh Nhã nghĩ đến việc mình bị Khúc Thanh Vũ liên lụy phải làm việc nhà liền có chút nghẹn họng, cô ta kéo ống tay áo Vương Hồng Mai làm nũng,
“Mẹ, ngày mai con thật sự phải làm việc nhà sao, mẹ xem đôi tay này của con, nếu trở nên thô ráp thì phải làm sao, anh Chí Dũng đều nói rất thích đôi tay này của con, nếu như...”
Vương Hồng Mai ngắt lời Khúc Thanh Nhã, “Tiểu Nhã, đây là quyết định của ba con, con cứ làm vài ngày đối phó một chút, đợi sau này mẹ lại tìm cớ để con ranh đó làm.”
Khúc Thanh Nhã vẫn không tình nguyện lắm, cô ta bĩu môi tiếp tục lắc lư.
Vương Hồng Mai thở dài vỗ vỗ mu bàn tay cô ta, “Con nghe lời đi, chúng ta sống trong tòa nhà này trong nhà có chuyện gì người ngoài đều biết, con chăm chỉ một chút đối với danh tiếng cũng có lợi, nếu không mấy bà nhiều chuyện đó lại đi nói lung tung.”
Nghe bà ta nói vậy Khúc Thanh Nhã liền biết chuyện này không có đường lui, cô ta chỉ đành không tình nguyện gật đầu đồng ý,
“Vậy được rồi, mẹ phải mau nghĩ cách, con không muốn làm việc nhà đâu.”
Vương Hồng Mai cưng chiều đưa tay điểm lên trán Khúc Thanh Nhã, “Con đó, lớn thế này rồi cũng nên học cách làm đi, nếu không sau này làm sao lấy chồng.”
“Mẹ” Khúc Thanh Nhã có chút ngại ngùng gọi.
Vương Hồng Mai cười lắc đầu, “Đi đi đi đi, mau đi ngủ đi.”
Màn đêm buông xuống, khu nhà tập thể cũng dần yên tĩnh lại.
Người thời này buổi tối gần như không có hoạt động giải trí gì đặc biệt, trời vừa tối mọi người liền ai về nhà nấy đi ngủ.
Khúc Thanh Nhã rửa mặt xong về phòng, cô ta nhìn thấy Khúc Thanh Vũ quay lưng lại đã ngủ rồi liền hừ mạnh một tiếng.
“Tôi đâu có nói thế, nhưng nếu chị cứ khăng khăng thừa nhận tôi cũng không ngại.”
“Mày...” Khúc Thanh Nhã không biết đáp trả thế nào chỉ đành ngồi trên giường thở hổn hển.
Khúc Thanh Vũ lại lật người không thèm để ý đến cô ta nữa.
Khúc Thanh Nhã tức quá muốn đi giật tóc Khúc Thanh Vũ, không ngờ bị Khúc Thanh Vũ bóp chặt cổ tay.
Khúc Thanh Vũ âm u mở miệng, “Không muốn ngủ thì đừng ngủ nữa!”
Khúc Thanh Nhã cảm thấy cổ tay mình như bị kìm sắt kẹp chặt, cô ta đau đến nhe răng trợn mắt lại không dám phát ra động tĩnh quá lớn, “Á... đau đau đau, tao ngủ rồi mày mau buông tay ra!”
Khúc Thanh Vũ hơi dùng sức liền đẩy Khúc Thanh Nhã sang chiếc giường đối diện, “Chị tốt nhất là ngoan ngoãn đi ngủ, nếu không tôi có thừa cách để xử lý chị!”
Khúc Thanh Nhã thầm nghiến răng, cô ta lẩm bẩm trong lòng: Con ranh này từ khi nào sức lực lớn thế này, cổ tay mình sẽ không bị gãy chứ!
Thời gian thoắt cái đã đến nửa đêm.
Khúc Thanh Vũ đột nhiên mở mắt, cô đưa tay nhét gối vào trong chăn, lại cẩn thận nghe nhịp thở đều đặn của Khúc Thanh Nhã mới lách mình vào không gian.
Không gian này giống một bí cảnh hơn, diện tích bên trong không biết lớn bao nhiêu.
Dù sao ở tu tiên giới Khúc Thanh Vũ chỉ coi không gian này như một nơi tu luyện và nơi dự trữ tài nguyên.
Tu tiên giới lấy thực lực làm tôn, Khúc Thanh Vũ lúc đó chỉ lo tu luyện cũng không có thời gian đi hết không gian này.
Nơi đáp xuống là một tiểu viện bằng gỗ vuông vức, ba gian nhà chính, hai gian sương phòng phía đông và phía tây.
Trong góc sân là một cái cây không rõ tên mọc um tùm, trên đó kết những quả to bằng nắm tay trong suốt như pha lê, vỏ quả có những hoa văn giống như đồ đằng khác nhau.
Khúc Thanh Vũ ở tu tiên giới chín trăm năm cũng không tìm được tài liệu nào liên quan đến loại quả này, cô cũng biết loại quả này không tầm thường, cho nên chưa từng tiết lộ loại quả này ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)