Hà Mỹ Lan bất mãn chép miệng, “Bà nhỏ giọng thôi đây là chuyện tốt, gần nhà tôi có một người hàng xóm muốn tìm một cô vợ trẻ đẹp...”
Vương Hồng Mai vừa nghe liền có hứng thú, đúng lúc con ranh ăn hại trong nhà không có việc làm còn ăn bám, đây chẳng phải là tìm được chỗ đi rồi sao, “Người đó điều kiện thế nào.”
“Anh ta làm việc ở xưởng thịt, trong nhà có một bà mẹ già còn có một đứa con trai năm tuổi, người vợ trước của anh ta ba năm trước bị bệnh qua đời rồi, đây không phải lại muốn tìm một người...”
Vương Hồng Mai nhìn thấy con số đối phương đưa ra hai mắt đều sáng rực lên, bà ta không dám tin hỏi, “Bà nói bao nhiêu?”
Hà Mỹ Lan đắc ý mở miệng, “Chính là con số bà nghĩ đấy, năm trăm!”
Vương Hồng Mai kích động đến mức hét lên trong lòng, bà ta dường như nhìn thấy một xấp tiền lớn và thịt lợn ăn không hết đang vẫy gọi mình.
Bà ta hận không thể lập tức đồng ý, nhưng lý trí khiến bà ta nói, “Điều kiện thì không tồi, đợi tôi về bàn bạc với ông Khúc nhà tôi được không?”
Hà Mỹ Lan nhìn biểu cảm của bà ta liền biết chuyện này có thể thành, bà ta giọng điệu nhẹ nhàng, “Được, sao lại không được, bà về bàn bạc với ông nhà bà đi, ngày mai chúng ta lại nói. Tôi đi trước đây, bà cứ từ từ làm nhé!”
Trong công viên, Khúc Thanh Nhã và chị em tốt Trương Hiểu Lệ đang khoác tay nhau đi dạo.
“Tiểu Nhã hôm nay sao cậu lại có tâm trạng gọi tớ ra ngoài đi dạo, cậu không lo lắng chuyện công việc của mình sao?”
Khúc Thanh Nhã nhổ một cọng cỏ rồi lại vứt đi, giọng điệu cô ta vô cùng bất đắc dĩ, “Tớ lo lắng thì có ích gì chứ, các đơn vị lớn và nhà máy đều không tuyển công nhân, tớ có muốn đi làm cũng không có cơ hội.”
“Cậu vẫn nên lo lắng một chút đi, em gái cậu hình như thi đậu công nhân chính thức của xưởng thực phẩm rồi, cậu không có việc làm nói không chừng sẽ bị ép ghi danh đi xuống nông thôn đấy.”
“Cái gì, con ranh đó thi đậu rồi, cậu không lừa tớ chứ?”
“Chắc chắn rồi, em gái cậu tên là Khúc Thanh Vũ phải không, khu vực này của chúng ta người họ Khúc không nhiều, tớ chắc chắn không nhìn nhầm.”
Khúc Thanh Nhã đảo mắt liền nói, “Tớ chợt nhớ ra trong nhà còn có chút việc, tớ về trước đây chúng ta hẹn khi khác nhé.”
Trương Hiểu Lệ không để ý một cái đã để Khúc Thanh Nhã chạy xa, cô ta gào cổ họng gọi hai tiếng cuối cùng hết cách đành đi về nhà.
Khúc Thanh Nhã một mạch chạy đến bên ngoài xưởng thực phẩm, cô ta thật sự nhìn thấy tên của Khúc Thanh Vũ trên bảng thông báo của xưởng thực phẩm.
Cô ta nhịn không được nói lời chua xót, “Con ranh chết tiệt vận khí thật tốt, vậy mà thật sự để nó thi đậu.”
Khúc Thanh Nhã quay đầu lại đi về phía xưởng dệt, muốn lấy công việc của con ranh đó còn phải để mẹ ra mặt mới được.
Buổi trưa, Vương Hồng Mai dẫn Khúc Thanh Nhã ăn cơm ở nhà ăn.
“Mẹ, Tiểu Lệ đều nói không có việc làm nhất định phải xuống nông thôn, mẹ nhất định phải giúp con!”
Vương Hồng Mai gật đầu đáp, “Yên tâm, công việc của con ranh đó nhất định là của con!”
Chuyện công việc không cần lo nữa, buổi chiều Khúc Thanh Nhã lại đi tìm bạn bè chơi.
Khúc Thanh Vũ đi dạo khắp nơi tối qua đã ăn Tích Cốc Đan, mấy ngày nay không ăn gì cũng sẽ không bị đói.
Buổi chiều cô đi một chuyến đến xưởng thực phẩm, nguyên chủ dạo trước có đi tham gia kỳ thi tuyển công nhân của xưởng thực phẩm, kết quả chắc là hôm nay có.
Không có gì bất ngờ thì có tên trên bảng vàng, chỉ là Khúc Thanh Vũ không định đi làm ở xưởng thực phẩm, chủ yếu là chuyện này không giấu được hai vợ chồng kia, bọn họ chắc chắn sẽ giở trò.
Tin tức xưởng thực phẩm tuyển công nhân là bạn tốt của nguyên chủ ở trường Từ Tĩnh, hai người cùng nhau tham gia kỳ thi, chỉ là Từ Tĩnh không thi đậu.
Khúc Thanh Vũ vừa nghĩ ngợi vừa đi đến nhà Từ Tĩnh.
Ba mẹ và anh trai Từ Tĩnh đều có việc làm, em trai em gái lại đang đi học, lúc này chỉ có một mình cô ấy ở nhà.
“Thanh Vũ, sao cậu lại đến đây, mau vào đi.”
Khúc Thanh Vũ đi theo vào, Từ Tĩnh rót cho cô một cốc nước, “Chúc mừng cậu nhé, thi đậu công việc ở xưởng thực phẩm rồi.”
Khúc Thanh Vũ không hề lề mề, “Công việc đó tớ không định đi làm, cậu muốn thì tớ bán cho cậu!”
Từ Tĩnh khiếp sợ nói, “Cái gì, cậu không đi? Đây là vì sao chứ?”
Khúc Thanh Vũ nhạt giọng nói, “Chị hai tớ cũng chưa có việc làm, tớ không muốn để chị ta được hời.”
Từ Tĩnh vẫn có chút không dám tin, “Cậu thật sự sẵn sàng bán công việc này cho tớ?”
“Đương nhiên, vốn dĩ cũng là thông qua cậu mới biết bên đó tuyển công nhân, cậu không muốn thì tớ bán cho người khác.”
Từ Tĩnh đương nhiên vui mừng, nhưng chuyện này cô ấy không thể tự mình quyết định, liền dẫn Khúc Thanh Vũ đến đơn vị làm việc của mẹ cô ấy.
Mẹ của Từ Tĩnh là Trương Ái Hoa làm chủ nhiệm hội phụ nữ, bà biết tin Khúc Thanh Vũ muốn bán công việc cũng rất kinh ngạc, “Cháu thật sự sẵn sàng bán công việc này?”
Khúc Thanh Vũ gật đầu, “Sẵn sàng ạ.”
Trương Ái Hoa nhìn xung quanh nhỏ giọng hỏi, “Cháu muốn bao nhiêu?”
Khúc Thanh Vũ rất dứt khoát, “Vốn dĩ cũng là Tiểu Tĩnh nói cho cháu biết bên đó tuyển công nhân, thím cứ xem rồi đưa đi ạ.”
Trương Ái Hoa cũng là người rộng rãi, bà không muốn chiếm tiện nghi của cô gái nhỏ, “Chúng ta trả chín trăm cộng thêm một số tem phiếu, nếu được thì sáng mai cháu mang giấy tờ đến nhà thím.”
Khúc Thanh Vũ do dự nói, “Không cần nhiều thế đâu ạ...”
Trương Ái Hoa trực tiếp ngắt lời cô, “Cần chứ cần chứ, đây chính là công nhân chính thức, công việc thắp đèn lồng cũng không tìm được, cháu sẵn sàng bán đã giúp nhà thím một việc rất lớn rồi.”
Thế là Khúc Thanh Vũ không từ chối nữa liền đồng ý.
Trương Ái Hoa còn phải làm việc liền để hai cô gái về trước.
Khúc Thanh Vũ cũng tạm biệt Từ Tĩnh đi dạo chỗ khác.
Buổi tối Vương Hồng Mai tan làm về nhà trong nhà không có một ai, Khúc Đại Lực và Khúc Thanh Nhã trước sau bước vào cửa.
Vương Hồng Mai vội vàng gọi, “Tiểu Nhã, dọn dẹp bát đũa trên bàn đi, mẹ có chuyện muốn nói với ba con.”
Khúc Thanh Nhã vốn định từ chối, lại nghĩ đến chuyện công việc còn phải trông cậy vào mẹ, cho nên cô ta quyết định giả vờ ngoan ngoãn một chút.
Vương Hồng Mai rất nhanh liền kéo Khúc Đại Lực vào phòng.
Khúc Đại Lực giật cánh tay mình ra khỏi tay Vương Hồng Mai, ông ta mất kiên nhẫn nói, “Có chuyện gì thì nói, đừng có lôi lôi kéo kéo, để người ta nhìn thấy lại nói ra nói vào.”
“Ây da tôi đây không phải là sốt ruột sao? Tôi nói cho ông biết, con ranh Tiểu Vũ không nói tiếng nào lén lút chúng ta thi đậu công nhân tạm thời của xưởng thực phẩm, còn là Tiểu Nhã nói với tôi, nếu không thì còn chưa biết đâu.
Tôi nghĩ thế này, Tiểu Nhã cũng đến tuổi nói chuyện cưới xin rồi, công việc này cho nó sau này mới có thể nói được một nhà chồng tốt, ông thấy sao?”
Khúc Đại Lực suy nghĩ một chút rồi nói, “Cứ để Tiểu Nhã đi làm hai năm trước, đợi Tiểu Quân tốt nghiệp rồi lại để Tiểu Quân đi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy, dù sao công việc này không thể để con ranh đó đi làm.
Còn một chuyện nữa, Hà Mỹ Lan, chính là em vợ của xưởng trưởng chúng tôi ấy, cô ta hôm nay đến nói với tôi Mã Kiệt ở xưởng thịt muốn tìm một cô vợ trẻ đẹp.
Người ta sẵn sàng cho năm trăm tiền sính lễ! Tôi nghĩ...”
Khúc Đại Lực hơi nhíu mày, “Nó mới mười bảy tuổi, người đàn ông đó đã hơn ba mươi rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
