Xe tải lắc lư trên đường hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng dừng lại bên ngoài một ngôi nhà.
Có mấy người mặc áo mưa lao tới gọi mọi người xuống xe.
Lúc ở ga tàu hỏa huyện An Dương, Khúc Thanh Vũ đã buộc túi xách và chăn của mình lại với nhau, như vậy cô có thể rảnh một tay để làm việc khác.
Lúc xuống xe cô lấy ra một chiếc áo mưa khác mặc lên người, trên chăn vốn đã phủ một chiếc áo mưa nên cũng không sợ bị ướt.
Đồ trong túi lưới cũng không sợ nước, bị ướt cũng không sao.
Khúc Thanh Vũ động tác rất nhanh xuống xe đến đứng dưới mái hiên ngôi nhà bên cạnh đợi sắp xếp.
So với sự chuẩn bị đầy đủ của Khúc Thanh Vũ, những người khác ít nhiều có chút nhếch nhác.
Triệu Hiểu Quyên giống như Khúc Thanh Vũ trên lưng trên tay đều là hành lý, cô ấy xuống xe rồi mới lấy áo mưa ra bắt đầu tròng lên người.
Lý Phương Hoa thảm hơn, mặc dù hành lý của cô ta không nhiều, nhưng cô ta không có áo mưa, lúc xuống xe cũng không rảnh tay che ô, cho nên lúc này tóc đã ướt sũng.
Đợi tất cả mọi người xuống xe xong người của văn phòng thanh niên trí thức liền điểm danh trước, sau khi xác nhận số lượng người không có vấn đề gì liền phân người về các thôn.
Người đến đón của các thôn đều là trưởng thôn hoặc bí thư kế toán các loại người có chức vụ trong thôn, phương tiện có xe bò xe ngựa máy kéo, tất nhiên cũng có người đi tay không đến.
Lúc này người của văn phòng thanh niên trí thức cầm danh sách bắt đầu gọi:
“Thôn Lê Thụ, Trần Tiểu Mai, Vương Ái Quốc...”
Người của văn phòng thanh niên trí thức vẫn đọc tên một lượt: “Lâm Phong, Vương Vệ Đông, Trình Cường, Trương Kiến Hoa, Khúc Thanh Vũ, Triệu Hiểu Quyên, Lý Phương Hoa, Ngô Lợi Lợi, mấy người các cô cậu là của thôn Bách Thụ. Trưởng thôn của các cô cậu ở đằng kia, nhanh chóng theo ông ấy về đi!”
Người của văn phòng thanh niên trí thức sắp xếp xong liền dặn dò trưởng thôn vài câu rồi quay về văn phòng, những thanh niên trí thức này làm sao đến được thôn thì không thuộc quyền quản lý của bọn họ nữa, dù sao người của các thôn sẽ chịu trách nhiệm.
Vương Vệ Đông đi đầu vác hành lý đi về phía trưởng thôn thôn Bách Thụ: “Chào trưởng thôn, cháu là Vương Vệ Đông.”
Đám người Khúc Thanh Vũ cũng mang theo hành lý xúm lại.
Mọi người nhao nhao chào hỏi trưởng thôn và tự giới thiệu.
“Được rồi, chú giới thiệu một chút, chú là trưởng thôn của thôn Bách Thụ, Chu Hữu Phú, các cháu cứ gọi chú là chú Chu là được. Bây giờ các cháu để hành lý lớn lên xe bò, chúng ta phải mau chóng trở về!”
Xe bò không lớn, thanh niên trí thức để hành lý lên là không còn chỗ trống nữa.
Chu Hữu Phú liền nói: “Đường về hơi trơn các cháu tự mình cẩn thận một chút.”
Từ trên trấn đi ra đường rải sỏi liền biến thành đường đất, bị nước mưa ngâm sũng giẫm lên sẽ bị trượt.
Ngô Lợi Lợi đi được một đoạn ngắn liền nũng nịu than vãn: “Chú Chu đường này khó đi quá, chúng ta còn bao lâu nữa mới đến nơi ạ!”
Mấy năm nay Chu Hữu Phú cũng đón không ít thanh niên trí thức về thôn, ông cũng biết lúc bọn họ mới đến là dáng vẻ gì, cho nên kiên nhẫn trả lời:
“Theo tốc độ hiện tại của các cháu, chắc là ba tiếng nữa mới đến được.”
Lời này vừa ra, không chỉ Ngô Lợi Lợi, những người khác cũng mang vẻ mặt cạn lời, khoảng cách này cũng xa quá rồi.
Ngô Lợi Lợi mang vẻ mặt suy sụp nói: “Còn ba tiếng nữa, bây giờ cháu đã không đi nổi nữa rồi!”
Chu Hữu Phú vẫn là giọng điệu đó: “Không đi nổi cũng phải đi, lát nữa cháu mà tụt lại phía sau thì không có ai quay lại đón cháu đâu.”
Ông nói xong cũng không để ý đến đám thanh niên trí thức kiều khí này, tiếp tục giục con bò già lên đường.
Ngô Lợi Lợi tại chỗ giở trò ăn vạ ngồi xổm bên đường không nhúc nhích nữa.
Triệu Hiểu Quyên có chút do dự sáp đến bên cạnh Khúc Thanh Vũ: “Đồng chí Khúc, cô ấy không đi nữa, chúng ta không quản sao?”
Khúc Thanh Vũ khẽ lắc đầu: “Quản thế nào, trưởng thôn đã nói không đi cũng phải đi, bản thân cậu đi đường này cũng tốn sức, chẳng lẽ còn có thể cõng cô ta về sao.”
Triệu Hiểu Quyên khẽ nhíu mày: “Chỉ là thấy cô ấy như vậy khá đáng thương.”
“Có gì mà đáng thương, làm thanh niên trí thức không giống như ở trên thành phố, đã đến rồi thì luôn phải thích nghi.”
Triệu Hiểu Mai há miệng không biết nên nói gì.
Lý Phương Hoa thấy Ngô Lợi Lợi ăn mặc không tồi vốn định đi bán cái ân tình, ngặt nỗi bây giờ bản thân cô ta còn lo chưa xong cũng thật sự hết cách.
Khúc Thanh Vũ đi theo đại bộ phận được mấy chục mét thấy Ngô Lợi Lợi vẫn chưa đuổi theo liền quay lại hét lớn một tiếng: “Ngô Lợi Lợi, bây giờ cậu không đi, lát nữa gặp sói thì không ai cứu cậu đâu!”
Vương Vệ Đông có chút không đành lòng liền cười tìm trưởng thôn thương lượng: “Chú Chu, hay là chúng ta đợi đồng chí Ngô một chút đi?”
Chu Hữu Phú đen mặt nói: “Không đi thì quay về, ở trong thôn không có ai chiều chuộng cái tính khí thối tha này đâu.”
Giọng điệu trưởng thôn không tốt, những người khác cũng không dám lúc này đi chuốc lấy xui xẻo, đành phải ngậm miệng đi theo.
Ngô Lợi Lợi càng nghĩ càng thấy tủi thân, cô ta đã đến nơi gian khổ thế này rồi, tại sao trưởng thôn còn không chịu đợi cô ta một chút!
Nhưng nhìn thấy đám người đi xa xung quanh không có một bóng người cô ta lại sốt ruột, nhưng cô ta vẫn giở tính trẻ con không nhúc nhích!
Cho đến khi cô ta nghe thấy Khúc Thanh Vũ hét mấy chữ “gặp sói”, cô ta nhìn xung quanh không một bóng người trong lòng có chút rợn tóc gáy.
Lúc này cô ta không màng đến làm nũng nữa vội vàng đứng dậy thấp thấp cao cao chạy về phía đại bộ phận.
Nhận thấy động tĩnh phía sau, Triệu Hiểu Quyên không nhịn được cười: “Đồng chí Khúc, cô ấy thật sự đuổi theo rồi.”
Khúc Thanh Vũ gật đầu: “Đuổi theo là tốt, nếu không chúng ta thật sự phải nghĩ cách đưa cô ta về thôn.”
Triệu Hiểu Quyên có chút ngơ ngác: “Đây lại là vì sao?”
“Bảy tám thanh niên trí thức chúng ta là cùng nhau đến, nếu thật sự không quản cô ta chú Chu sẽ nghĩ thế nào, cho dù là không đoàn kết đồng chí hay là lý do khác, điều này đều sẽ khiến chú Chu có ấn tượng không tốt về chúng ta, đến thôn rồi chúng ta vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của chú Chu...”
Triệu Hiểu Quyên hiểu rõ gật đầu: “Cậu sợ chú Chu có ấn tượng không tốt về chúng ta sẽ gây khó dễ cho chúng ta.”
Lúc này Khúc Thanh Vũ hận không thể lấy miếng vải bịt miệng Triệu Hiểu Quyên lại: “Trời đất ơi, cậu có thể nói nhỏ tiếng một chút được không, cậu thật sự sợ chú Chu không nghe thấy sao!”
Triệu Hiểu Quyên chột dạ rụt cổ lại, còn tiện tay vỗ vỗ miệng: “Ngại quá nha, tôi kích động quá.”
“Được rồi được rồi cậu mau đi đi, nói ít đi một chút tiết kiệm sức lực.”
“Tôi hơi đói rồi, sáng nay còn chưa ăn sáng nữa!”
“Khuyên cậu đừng đói, đi bộ thế này đến trưa về đến thôn còn chưa chắc có đồ ăn đâu.”
Triệu Hiểu Quyên mang vẻ mặt khiếp sợ: “Cậu nói thật sao!?”
Khúc Thanh Vũ liếc cô ấy một cái: “Chứ còn gì nữa.”
Triệu Hiểu Quyên cắn răng: “Chúng ta là thanh niên trí thức đến chi viện xây dựng mà, bọn họ sẽ không thật sự đối xử với chúng ta như vậy chứ!”
Khúc Thanh Vũ cười cười: “Đến nơi rồi cậu sẽ biết.”
Lúc này Ngô Lệ Lệ thở hổn hển bám lấy cánh tay Triệu Hiểu Quyên: “Phù phù đồng chí tôi thật sự đi không nổi nữa rồi, dìu tôi một đoạn được không.”
Dưới chân hơi có độ dốc, nếu không mưa thì còn đỡ, vấn đề là hôm nay trời mưa, không cẩn thận một chút đa phần sẽ xảy ra chuyện.
Triệu Hiểu Quyên đột ngột quay đầu lại cũng không chú ý dưới chân, Ngô Lợi Lợi cũng không chú ý, hai người trượt chân, níu kéo nhau ngã bệt xuống đống bùn nhão trên đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



