Người trực ban của văn phòng thanh niên trí thức đưa một nhóm thanh niên trí thức đến phòng nghỉ của ga tàu hỏa: “Mọi người trật tự, tôi điểm danh.”
Sau khi xác nhận số lượng người không có vấn đề gì, người đó lại tiếp tục nói: “Xe tải sáu giờ sáng mai sẽ đến, khoảng thời gian này mọi người tạm thời nghỉ ngơi ở đây, trong ga có cung cấp nước nóng, mọi người chú ý an toàn.”
Khúc Thanh Vũ trực tiếp đặt cái chăn bọc áo mưa nilon xuống đất rồi ngồi lên.
Không ít người không cầu kỳ như vậy trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
Triệu Hiểu Quyên kéo Lý Phương Hoa học theo dáng vẻ của Khúc Thanh Vũ ngồi xuống.
Khúc Thanh Vũ cười trêu chọc: “Đồng chí Triệu bây giờ cậu không buồn ngủ nữa à?”
Triệu Hiểu Quyên gãi đầu xấu hổ nói: “Tôi đã nói là gác đêm cùng cậu sao tôi ngủ mà cậu cũng không gọi tôi một tiếng!”
“Mí mắt cậu đánh nhau loạn xạ rồi tôi gọi cậu làm gì, dù sao tôi vẫn thức được, cậu ngủ cũng không sao.”
“Rõ ràng cậu nhìn gầy gò nhỏ bé, không ngờ sức lực cũng không nhỏ, ngay cả thức khuya cũng thức giỏi hơn tôi, rốt cuộc là khác biệt ở chỗ nào vậy?” Triệu Hiểu Quyên tò mò nói.
Khúc Thanh Vũ dang hai tay: “Chắc là thiên phú, cái này không học được đâu.”
Triệu Hiểu Quyên cười hì hì: “Cũng không tìm được lời giải thích nào khác.”
Lý Phương Hoa thấy hai người nói chuyện vui vẻ, bản thân mình xen vào không lọt, đáy mắt cô ta lóe lên một tia u ám.
Trên tàu hỏa cô ta phải trăm phương ngàn kế lấy lòng Triệu Hiểu Quyên mới có được một chút lợi ích, dựa vào đâu Khúc Thanh Vũ cái gì cũng không cần làm đã có thể khiến Triệu Hiểu Quyên thân cận, trong lòng cô ta rất không cân bằng.
Vài trăm thanh niên trí thức tốp năm tốp ba ngồi cùng nhau, có người đang nói chuyện nhỏ tiếng, cũng có người không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ tựa lưng vào đồng bạn nghỉ ngơi.
Triệu Hiểu Quyên có chút kích động, cô ấy ngáp một cái, khóe mắt ứa ra một chút nước mắt sinh lý.
Khúc Thanh Vũ chu đáo nói: “Buồn ngủ rồi à? Vậy cậu ngủ đi.”
Triệu Hiểu Quyên lại ngáp một cái: “Buồn ngủ chết đi được nhưng tôi không ngủ được, tôi còn tưởng nửa đêm đến trạm người của văn phòng thanh niên trí thức sẽ đưa chúng ta đến nhà khách nghỉ ngơi chứ, kết quả lại ở đại sảnh ga tàu hỏa, ngay cả một chỗ ngủ cũng không có.”
Lý Phương Hoa nói nhỏ: “Có thể là do số lượng người quá đông không dễ sắp xếp.”
Khúc Thanh Vũ cũng nói: “Đây là trên huyện, cũng không phải là điểm đến cuối cùng chúng ta xuống nông thôn, để mọi người phân tán nghỉ ngơi không tiện quản lý, dù sao sáng mai cũng phải đưa chúng ta đi, người của văn phòng thanh niên trí thức cũng sợ rắc rối sẽ không làm thêm những việc đó đâu.”
“Cũng đúng, đồng chí Khúc cậu có muốn nghỉ ngơi một lát không, trước đó cậu đều gác đêm đến bây giờ vẫn chưa nghỉ ngơi, tôi sợ cậu không chịu nổi.”
“Ban ngày tôi ngủ nhiều rồi, bây giờ cũng không buồn ngủ, các cậu có thể giống như bọn họ tựa vào nhau nghỉ ngơi, hành lý tôi trông cho là được.”
Lý Phương Hoa có chút ngại ngùng lên tiếng: “Vậy thì làm phiền cậu nhé, giờ này không ngủ tôi thật sự không chịu nổi.”
Cô ta nói xong lại đẩy Triệu Hiểu Quyên quay lưng lại với mình, học theo dáng vẻ của người khác tựa vào nhau nghỉ ngơi.
Khúc Thanh Vũ liếc nhìn Lý Phương Hoa đang nhắm chặt hai mắt, cô không có thiện cảm với cô gái này, sự toan tính trong mắt quá rõ ràng, không phải là người có thể kết giao sâu sắc.
Chỉ hy vọng Triệu Hiểu Quyên cô gái này đừng mắc mưu là được.
Ánh mắt Khúc Thanh Vũ bình hòa, thoạt nhìn là đang ngẩn người, thực chất cô lại đang tu luyện.
Cô muốn nhanh chóng tu luyện đến Trúc Cơ, đến Trúc Cơ là có thể tu luyện ra thần thức, đến lúc đó cô đứng tại chỗ là có thể biết được chuyện xảy ra ở khoảng cách vài trăm đến một ngàn mét.
Mặc dù phạm vi bao phủ của thần thức kỳ Trúc Cơ khá nhỏ, nhưng ở trong thôn chắc cũng đủ dùng, đây cũng coi như có thêm một tầng bảo đảm.
Sau khi sự phấn khích qua đi, không ít người đều không chịu nổi bắt đầu ngủ gật, có người trực tiếp trải chăn của mình ra ngủ dưới đất, nằm thẳng cẳng ngủ thiếp đi.
Rất không may, đến hơn năm giờ thì bắt đầu mưa to, hạt mưa đập xuống đất bắn lên rất cao, âm thanh cũng không nhỏ.
Điều này khiến cho những thanh niên trí thức vốn đã ngủ không yên giấc đều tỉnh lại.
Phòng chờ tàu này trong nháy mắt liền sôi trào.
“Trời đất ơi, sao lại mưa to thế này!”
“Thời tiết bên này cũng kỳ lạ quá, nói mưa là mưa, thế này lát nữa bảo chúng ta đi kiểu gì?”
“Chỉ là mưa thôi mà, không phải rất bình thường sao, nói không chừng lát nữa tạnh mưa rồi.”
Triệu Hiểu Quyên mang vẻ mặt cảm thán: “Không ngờ vừa đến đã gặp mưa, hy vọng đừng mưa quá lâu, nếu không hành lý của tôi ướt hết mất.”
Lý Phương Hoa cũng đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Khúc Thanh Vũ chỉ về một hướng nói: “Bên kia có nhà vệ sinh, các cậu có muốn đi không?”
Triệu Hiểu Quyên vội vàng đứng dậy: “Cậu không nói tôi còn không có cảm giác gì, vừa nói là tôi nhịn không nổi rồi, tôi đi trước đây, lát nữa quay lại đổi cho cậu nha!”
“Đồng chí Khúc, chúng tôi sẽ quay lại nhanh thôi!” Lý Phương Hoa nói một câu cũng đuổi theo.
Khúc Thanh Vũ cũng không quá bận tâm, cô đã tu tiên rồi, ít nhiều cũng có thể khống chế tốt hơn người bình thường.
Tuy nhiên hai người họ đi một chuyến này lại mất mười mấy phút, thời gian dành cho Khúc Thanh Vũ cũng không còn nhiều.
Nhưng mọi người đều chen chúc lên phía trước, lúc Khúc Thanh Vũ đi qua sau cùng cũng không có mấy người, cô không cần xếp hàng rất nhanh đã giải quyết xong.
Trấn Hưng An chắc hẳn không nhỏ, thanh niên trí thức được phân đến có hơn năm mươi người.
Ngay lúc đang điều chỉnh đội ngũ trong phòng chờ tàu, bên ngoài vang lên tiếng xe tải.
Có không ít thanh niên trí thức đều tò mò nhìn ra bên ngoài, người của văn phòng thanh niên trí thức liền lớn tiếng gọi duy trì trật tự.
Khúc Thanh Vũ đứng ở vị trí khá gần cửa, cô nhìn ra ngoài liền thấy một loạt xe tải màu xanh phủ bạt đỗ bên ngoài.
Biểu cảm của cô nhất thời có chút phức tạp, chủ yếu là thùng xe tải phía sau không có chỗ ngồi, chỉ có thể chen chúc bên trong ngồi tạm.
Cô tưởng trên tàu hỏa đã đủ khó chịu đựng rồi, không ngờ khó chịu đựng hơn còn ở phía sau.
Bởi vì thanh niên trí thức đều mang theo hành lý lớn nhỏ, trấn Hưng An được phân bảy tám mươi thanh niên trí thức, cho nên xe tải đi trấn Hưng An có bốn chiếc.
Lúc xếp hàng lên xe không ít người đều đang tránh mưa, Khúc Thanh Vũ để không bị ướt quá lâu liền mang theo hành lý dùng tốc độ nhanh nhất trèo lên chiếc xe tải gần mình nhất.
Tất nhiên chiếc xe tải này là do người của văn phòng thanh niên trí thức sắp xếp từ trước, Khúc Thanh Vũ còn giành được vị trí gần đuôi xe có thể hít thở không khí trong lành.
Cô còn không quên giúp Triệu Hiểu Quyên phía sau đỡ hành lý, dù sao đối với cô cũng chỉ là tiện tay, như vậy càng tiện cho cô hòa nhập vào tập thể.
Triệu Hiểu Quyên nhìn có vẻ khỏe mạnh, nhưng lúc lên xe vẫn tốn không ít sức lực.
Ngược lại Lý Phương Hoa nhìn có vẻ yếu ớt suy dinh dưỡng lại không tốn mấy sức đã lên được.
Một xe ngồi kín, xe tải liền bình bịch xuất phát, xe chạy xuyên qua rìa huyện thành hướng về các xã trấn xung quanh.
Lúc xe ở trong huyện thành chạy còn khá êm, nhưng ra khỏi huyện thành đường liền biến thành đường rải sỏi.
Tình trạng con đường này vô cùng tồi tệ, khắp nơi đều là ổ gà ổ voi, ngồi trong thùng xe phía sau cứ như xe nhảy có thể lắc cho người ta choáng váng.
Vì trời mưa nên tốc độ xe rất chậm, bên này coi như là vùng núi, lên dốc xuống dốc cua gấp là chuyện thường tình.
Khúc Thanh Vũ ngồi ở phía sau cùng tầm nhìn rất tốt, dọc đường cô có thể nhìn thấy những cánh đồng lúa sắp chín ở hai bên, còn thỉnh thoảng nhìn thấy người mặc áo tơi đội nón lá đang làm việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



