Ngày hôm sau tận mười giờ Thẩm Minh Ngọc mới thức dậy. Vợ chồng Thẩm Vinh Trinh đã đi làm từ sớm, còn Thẩm Minh Chu thì đang lúi húi nấu nướng trong bếp, vừa nghe thấy tiếng mở cửa liền ngoái đầu nhìn ra ngoài.
"Chị, rửa mặt xong rồi vào ăn cơm nhé."
"Được rồi." Thẩm Minh Ngọc đi rửa mặt trước, sau đó mới bước vào phòng bếp.
Gian bếp hơi nhỏ hẹp, Thẩm Minh Chu đang đeo tạp dề đứng xào rau, vóc dáng cao lớn gần như chiếm trọn cả góc bếp.
Mà cũng phải công nhận, cậu nhóc này trông rất giống cô, cả hai đều thừa hưởng đôi mắt hoa đào của Cố Thanh Dung. Khác với gương mặt tinh xảo, rạng rỡ của Thẩm Minh Ngọc, nét mặt Thẩm Minh Chu lại thiên về vẻ nho nhã, điềm đạm, khí chất rất giống Thẩm Vinh Trinh.
Chỉ có điều, cậu nhóc này hễ cứ đụng đến chuyện của chị gái là lập tức biến thành "khủng long bạo chúa".
Thẩm Minh Ngọc bước đến bên bàn bếp, Thẩm Minh Chu lúc này đã nấu xong nồi cháo trắng.
Gia đình họ Thẩm có điều kiện khá giả, không giống những nhà khác tiếc của chẳng nỡ nấu cháo trắng nguyên chất. Thẩm Minh Chu cho đầy ắp gạo vào nồi, nấu thành một nồi cháo đặc sánh, tỏa hương thơm lừng.
Cô vừa định đưa tay bưng nồi cháo ra ngoài thì đã bị cậu ngăn lại.
"Chị đừng đụng vào kẻo bỏng đấy, để em bưng cho."
Thẩm Minh Chu nhanh nhẹn múc rau xào ra đĩa, cởi tạp dề rồi nhẹ nhàng đẩy Thẩm Minh Ngọc ra ngoài phòng khách, tự mình bưng cả cháo lẫn rau ra bàn. Cậu lại tiếp tục mang đĩa trứng rán cùng bánh ngô đã làm xong từ trước đặt lên bàn, hai chị em bắt đầu dùng bữa.
"Chị, hai hôm nay chị mệt mỏi nhiều rồi, ăn nhiều một chút để bồi bổ nhé."
Nói đoạn, Thẩm Minh Chu liền gắp một miếng trứng rán bỏ vào bát của Thẩm Minh Ngọc.
Thẩm Minh Ngọc gắp lên cắn một miếng, vị béo ngậy đậm đà của trứng hòa quyện cùng mùi thơm phức của dầu nóng lập tức lan tỏa, đánh thức toàn bộ vị giác của cô. Đôi mắt hoa đào khẽ sáng lên, cô thực sự không ngờ cậu em trai này của mình lại có tài nấu nướng khéo léo đến vậy.
"Ngon thật đấy."
Thẩm Minh Chu khẽ mỉm cười, đẩy luôn đĩa trứng rán còn lại đến trước mặt cô: "Chị thích thì ăn nhiều thêm một chút."
Lại thêm một ngày được cậu em trai hết mực chiều chuộng.
Thẩm Minh Ngọc thầm bật cười trong lòng, nhưng ăn một quả trứng là vừa đủ rồi, cô liền đẩy đĩa trứng ngược trở lại.
Cha mẹ họ Thẩm đều là những người trí thức có học thức cao, dạy dỗ ba đứa con đều rất đàng hoàng, cẩn thận. Họ chưa từng có tư tưởng trọng nam khinh nữ, trong nhà lúc nào cũng ngập tràn sự ấm áp và tình yêu thương.
Một gia đình trọn vẹn như thế này, ngay cả ở thời hiện đại sau này cũng là điều vô cùng hiếm có.
...
Thẩm Minh Ngọc thong thả dùng xong bữa cơm rồi định đứng dậy dọn dẹp rửa bát. Cô nghĩ Thẩm Minh Chu đã nấu nướng vất vả rồi, hai chị em chia nhau công việc là điều hợp lý.
Thế nhưng cô lại bị Thẩm Minh Chu đưa tay cản lại lần nữa.
"Chị..." Cậu thiếu niên ngập ngừng, dường như muốn nói điều gì đó lại thôi.
Thẩm Minh Ngọc cúi đầu nhìn cậu một cái, sau đó lại thong thả ngồi xuống ghế: "Em có chuyện gì muốn nói với chị à?"
Thẩm Minh Chu biết rõ mình không thể giấu giếm được cô, bèn đem toàn bộ tin tức mà mình vừa nắm được kể hết ra.
"Tên Triệu Vĩ nhà họ Triệu bị người ta tố cáo rồi. Đối tượng của anh ta hay tin anh ta dám đi xem mắt lén lút sau lưng thì đã đến tận xưởng đèn chiếu sáng làm ầm ĩ lên một trận. Vừa khéo lại đụng trúng người của Ủy ban Cách mạng. Người phụ nữ đó còn bảo mình đã có thai rồi, nếu anh ta không chịu cưới thì sẽ bị áp giải đi vì tội giở trò lưu manh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
