Sắc mặt Tiêu Cảnh Xuyên hơi sượng lại, anh hắng giọng: "Khụ, tôi cũng là người phụ trách bên phía quân đội trong chiến dịch lần này của các cậu. Nhiệm vụ xảy ra sơ sót, tôi đương nhiên cũng phải có trách nhiệm."
"Sai rồi."
Đàm Bỉnh Khiêm cười khẩy một tiếng, chẳng buồn tin vào cái cớ gượng gạo này.
"Bình thường gặp phải tình huống thế này, cậu thà tự bỏ tiền túi ra nhận lỗi bồi thường chứ quyết không đời nào chịu tiếp xúc qua lại nhiều với phụ nữ."
"Chưa kể nhé, lúc nãy cậu lại còn chủ động lái xe đưa người ta về tận nhà? Đến cả tôi mà cậu còn chẳng buồn đưa đón, vậy mà lại đi đưa một đồng chí nữ?"
"Này lão Tiêu, chẳng lẽ cậu thực sự để mắt đến đồng chí Thẩm rồi đấy chứ? Tôi công nhận đồng chí Thẩm vừa thông minh, dũng cảm, lại còn đẹp hơn cả cậu, nhưng hai người mới gặp nhau có đúng một lần thôi mà? Mới thế đã động lòng rồi á? Cậu cũng nông cạn quá đấy nhé!"
Nông cạn ư?
Bản thân Tiêu Cảnh Xuyên lúc này cũng chẳng rõ nữa.
Anh chỉ nhớ khoảnh khắc trông thấy Thẩm Minh Ngọc, ánh nắng chan hòa rực rỡ, cô vừa khẽ ngẩng đầu lên, tựa như có một dòng điện vô hình đánh thẳng vào tim anh.
Giây phút ấy, cả thế giới xung quanh dường như đều lắng đọng lại, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Đó có phải là rung động hay không, bản thân anh cũng không dám chắc.
"Còn một việc này nữa, con trai của phó xưởng trưởng xưởng đèn chiếu sáng công khai giở trò lưu manh, cậu viết một lá thư tố cáo đi."
Đàm Bỉnh Khiêm: "..."
"Tên này là ai thế? Hắn chọc giận cậu ở chỗ nào à? Mà tại sao lại là tôi viết chứ?"
Lúc Thẩm Minh Ngọc và Tiêu Cảnh Xuyên chạm mặt Triệu Vĩ, anh ta còn đang mải đuổi bắt tội phạm nên đã bỏ lỡ mất màn kịch hay, đương nhiên chẳng hề hay biết mối ân oán giữa Thẩm Minh Ngọc và Triệu Vĩ.
Tiêu Cảnh Xuyên cũng chẳng buồn giải thích dài dòng: "Bảo cậu tố cáo thì cậu cứ viết đi, sao mà lắm lời thế?"
Bất thường, chắc chắn là có điều bất thường. Đàm Bỉnh Khiêm đưa tay vuốt cằm. Dựa vào sự thấu hiểu bao năm qua dành cho Tiêu Cảnh Xuyên, trong chuyện này tuyệt đối có uẩn khúc, và khả năng rất cao là có liên quan mật thiết đến đồng chí Thẩm.
Xem ra ngày mai lại có trò hay để xem rồi đây.
...
Bên này, hai chị em Thẩm Minh Ngọc vừa về đến nhà, cô liền kể vắn tắt lại chuyện mình bị bắt làm con tin ban nãy.
Câu chuyện dọa cho ba người nhà họ Thẩm sợ hết hồn, cuống quýt xúm lại hỏi han kiểm tra một hồi lâu, mãi đến khi biết chắc chắn cô không hề bị thương tích gì mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Thẩm Minh Ngọc mới bắt đầu nói vào chuyện chính của ngày hôm nay.
"Bố mẹ, cái tên Triệu Vĩ này giả tạo vô cùng. Rõ ràng đã có đối tượng rồi mà vẫn còn đến xem mắt với con, chắc chắn là nhắm vào gia cảnh nhà mình rồi."
Trong nhà một người làm xưởng trưởng, một người làm chủ nhiệm, với điều kiện gia đình như vậy thì chàng trai nhà nào mà chẳng thèm muốn? Huống chi lại còn có thêm một đại mỹ nhân như Thẩm Minh Ngọc.
"Khốn kiếp thật!"
Thẩm Vinh Trinh và Cố Thanh Dung còn chưa kịp lên tiếng thì Thẩm Minh Chu đã đùng đùng nổi giận trước.
Cậu đập mạnh một cái xuống bàn, bật dậy toan lao thẳng ra ngoài: "Con phải đi đánh chết tên lưu manh họ Triệu đó mới được!"
Thẩm Minh Ngọc vội vàng đưa tay kéo cậu lại. Thẩm Minh Chu tuy mới mười sáu tuổi nhưng nhờ gia đình có điều kiện, ăn uống đủ đầy nên dáng người cao lớn vạm vỡ, đã cao tầm mét bảy mươi tám, cao hơn Thẩm Minh Ngọc vốn cao mét bảy trọn một cái đầu.
Thế nhưng khi đối mặt với sự ngăn cản của chị gái, cậu lại ngoan ngoãn như một chú cún con. Sợ làm Thẩm Minh Ngọc bị đau, cậu liền để mặc cho cô kéo lại rồi ấn ngồi xuống ghế một cách dễ dàng.
Sắc mặt Thẩm Vinh Trinh lúc này cũng vô cùng khó coi. Ông tuy là xưởng trưởng của xưởng gang thép, về mặt hành chính không liên quan trực tiếp đến xưởng đèn chiếu sáng.
Thế nhưng các mối quan hệ chằng chịt ngầm bên trong vốn dĩ rất sâu rộng, việc muốn chấn chỉnh lại nhà họ Triệu đối với ông chẳng phải là chuyện gì quá khó khăn.
"Ngọc nhi đừng buồn nhé con. Bỏ lỡ tên này, cha sẽ tìm cho con người khác tốt hơn gấp bội. Còn về phần nhà họ Triệu, bọn họ đang tính toán mưu mô gì cha nắm rõ cả rồi. Yên tâm đi, cha tuyệt đối sẽ không để yên cho bọn họ đâu."
Dám giở trò bắt nạt con gái rượu của ông ư? Đúng là chán sống rồi!
Cố Thanh Dung ân cần nắm lấy tay con gái khẽ vỗ về: "Đừng sợ con nhé, chúng ta vẫn còn thời gian, cứ thong thả mà chọn lựa."
Thẩm Minh Ngọc khẽ gật đầu đồng ý.
Đợi đến khi giặt xong chiếc khăn tay, Thẩm Minh Chu lau khô tay rồi bước ra nói: "Bố mẹ, con xin phép ra ngoài một lát."
Dứt lời, cậu liền rảo bước đi thẳng về phía cửa chính.
Ngay khi cậu vừa chạm tay vào chốt cửa, phía sau bỗng truyền đến tiếng dặn dò trầm thấp của Thẩm Vinh Trinh: "Cẩn thận một chút, đừng để ai bắt gặp đấy."
Động tác mở cửa của Thẩm Minh Chu thoáng khựng lại một nhịp, sau đó đáp lời: "Dạ, con biết rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
