Mọi người ngơ ngác nhìn nhau: “Sao vậy, tự dưng lại bảo đi ăn ngoài, đồ ăn bên ngoài vừa đắt lại chẳng no.”
“Đúng đó.”
Lão Vương không để lộ cảm xúc, nhìn lướt qua Lê Kiến Mộc rồi nhanh chóng rời mắt, nói: “Chị Trương bị thương ở tay, phải đưa vào viện, khá nghiêm trọng. Bây giờ làm cơm không kịp nữa, mọi người ra ngoài ăn đi, về tôi thanh toán lại, trong mức hai mươi nghìn đồng.”
Chuyện được hay không thanh toán bây giờ không phải trọng tâm của mọi người.
Điều đáng chú ý là lời của tiểu Lê lại thành sự thật rồi!
Lúc này chẳng ai còn bảo đây chỉ là trùng hợp nữa.
“Được rồi, được rồi, nhìn chằm chằm cô bé làm gì, mau đi ăn cơm đi!”
Lời lão Vương vừa dứt, mọi người vốn đang định làm rộn lập tức tản đi.
Lê Kiến Mộc vừa định đi cùng Triệu Cương thì bị lão Vương gọi lại.
Cô quay đầu, thấy lão Vương vẫy tay.
“Tiểu Lê đến đây cũng được một thời gian rồi nhỉ.”
Lão Vương tặc lưỡi, trừng mắt nhìn Triệu Cương: “Tôi đang nói chuyện với cô Lê, cậu xen vào làm gì, muốn thể hiện mình giỏi à!”
Triệu Cương im bặt.
Lê Kiến Mộc đưa ánh mắt nhìn lão Vương.
Thực ra lão Vương chỉ mới ba mươi lăm tuổi nhưng dáng người thấp bé, lâu năm làm việc ngoài công trình nên làn da thô ráp, tóc thưa thớt, trông như bốn mươi mấy tuổi.
Đôi mắt anh ta sáng, không đục ngầu, gò má tuy cao nhưng hai má đầy đặn. Nhìn tổng thể, anh ta là người có phần tinh ý và lanh lợi.
Tuy nhiên đây không phải kiểu xảo quyệt. Ngược lại anh ta đối xử với cấp dưới rất tốt.
Một người có thể từ vùng quê nghèo bước ra ngoài, lại tìm việc làm cho những lao động trong làng, bản thân cũng không thể nào là người xấu.
Lê Kiến Mộc đoán đại khái rằng anh ta có việc gì đó muốn nhờ cô.
Cô gật đầu: “Nghe theo chú Vương vậy.”
Lão Vương cười ha hả, đập một cái vào người Triệu Cương: “Nhìn người ta quyết đoán chưa, rồi nhìn lại cậu đi, trách gì người ta học đại học danh tiếng, còn cậu là thợ công trình.”
“Thì sao, sinh viên đại học cũng phải gọi em một tiếng anh đấy, đúng không tiểu Lê?” Triệu Cương ưỡn ngực vẻ tự hào.
Lê Kiến Mộc cười: “Đúng, anh Triệu.”
Ba người vừa đi vừa nói cười, hướng ra phía bên ngoài.
Ở gần công trình này không có gì đặc biệt ngon, chỉ có một quán cơm nhỏ của hai vợ chồng, hương vị cũng khá ổn nhưng giá lại hơi cao. Thường thì lão Vương chỉ dám tới đây khi cần chiêu đãi lãnh đạo công trình.
Lê Kiến Mộc thấy anh ta không chỉ mời ăn mà còn đặt cả phòng riêng duy nhất thì hiểu rằng chuyện anh ta nhờ chắc chắn không phải nhỏ.
Sau khi ngồi xuống, lão Vương đưa thực đơn cho Lê Kiến Mộc chọn trước.
Lê Kiến Mộc không khách sáo, chọn ba món, toàn là món lớn.
Triệu Cương há miệng, nói: "Có phải hơi nhiều không?"
Lão Vương trừng mắt liếc một cái.
"Trẻ con đang tuổi lớn, ba món sao mà nhiều? Hiếm lắm mới ra ngoài ăn một bữa, thêm hai món nữa đi."
Nói rồi, lão Vương gọi thêm hai món.
Sau đó anh ta đưa thực đơn lại cho chủ quán.
Chủ quán đi rồi, Lê Kiến Mộc tự rót cho mình một tách trà.
Trà do chủ quán tặng, lá trà vụn, nước trà chát đắng, cô chỉ nhấp một ngụm rồi đặt xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
