Lê Kiến Mộc chần chừ: "Chuyển gạch, trộn xi măng?"
Triệu Cương vừa cười vừa gật đầu: "Thế thì không sai rồi, đúng là phong cách của cư dân mạng Trung Quốc."
Lê Kiến Mộc không hiểu.
Lẽ nào chuyển gạch còn hấp dẫn hơn livestream huyền học sao?
Triệu Cương cũng không biết giải thích thế nào nhưng đúng là người ở đất nước xây dựng lớn rất thích xem những thứ này, như livestream đào đất bằng máy xúc cũng thu hút hàng triệu người xem.
"Vậy còn chuyện họ báo cáo..."
"Không sao đâu, chỉ là nói đùa thôi. Hơn nữa em đã đủ mười tám tuổi rồi, sợ gì chứ." Triệu Cương chẳng bận tâm.
Lê Kiến Mộc gật đầu.
"Nhưng mấy ngày này em cũng không cần làm việc nữa, tuần sau là khai giảng rồi phải không, tối nay anh sẽ nói với đội trưởng công trình lão Vương một tiếng để ông ấy tính toán tiền công cho em trước, hai ngày tới em thu xếp đi trường báo danh nhé."
Lê Kiến Mộc tính toán, tuần sau Đại học Bắc Thành khai giảng, bây giờ chỉ còn bốn ngày, mà cần báo danh trước hai ngày, quả thật cần chuẩn bị rồi.
Cô gật đầu, nói đồng ý.
Hai người trò chuyện một lúc, đang định tiếp tục khuân gạch thì bỗng nghe thấy tiếng khóc rất lớn.
Mọi người nhìn về phía đó, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên mặc đồ cồng kềnh, mắt đỏ hoe chạy tới.
"Ông nhà ơi, có chuyện rồi, nhà xảy ra chuyện lớn rồi!"
Vừa nói vừa chạy về phía một người công nhân đang làm việc.
Cả công trường đều quen biết nhau, mọi người lập tức chạy tới hỏi han.
Triệu Cương cũng chạy theo.
Chỉ có ánh mắt Lê Kiến Mộc lóe lên một tia thấu hiểu.
Người phụ nữ trung niên đó chính là thím Chu.
Thím Chu cùng chồng làm việc ở công trường, chỗ ở rất gần với Lê Kiến Mộc, ngày thường đối xử với cô rất tốt.
Khiến thím Chu rất giận, sáng nay gặp Lê Kiến Mộc còn lườm cô một cái.
Bây giờ chắc là nhận được điện báo tang từ nhà rồi.
Bên kia, thím Chu nước mắt lưng tròng báo tin mẹ mình qua đời cho chồng.
Chồng thím hoảng hốt, vội xin phép đội trưởng công trình để về nhà ngay.
Đương nhiên đội trưởng công trình đồng ý rồi.
Mọi người nhìn theo hai người dìu nhau rời đi vội vã.
"Ôi, nghe nói lão Chu mồ côi bố mẹ từ bé, hồi nhỏ được mẹ vợ nuôi nấng, giờ bà cụ mất rồi, chắc hai vợ chồng phải đau lòng lắm."
"Đúng vậy, mấy ngày trước ông ấy còn nói với tôi, hai năm nay dành dụm được ít tiền, định đưa mẹ vợ lên thành phố lớn chơi vài hôm, ai ngờ..."
"Đúng rồi, sao tôi nhớ hôm qua có người bảo mẹ vợ ông ấy sắp mất nhỉ?"
Mọi người ngớ ra, nhớ đến chuyện hôm qua, đồng loạt quay sang nhìn Lê Kiến Mộc.
Triệu Cương nuốt nước bọt, ánh mắt phức tạp: "Tiểu Lê?"
Lê Kiến Mộc dừng lại một chút rồi lạnh nhạt nói: “Làm việc đi.”
Mọi người nhìn nhau, vội vàng thu lại cảm giác ớn lạnh vừa nảy sinh, cười nói: “Đúng đúng, làm việc thôi, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.”
Tuy nói vậy nhưng trong lòng ít nhiều vẫn còn vướng bận.
Trong lúc làm việc, những người này vẫn không ngừng kín đáo quan sát Lê Kiến Mộc.
Thật sự chỉ là trùng hợp sao?
Chiều hôm đó, mọi người tan ca lúc đã sáu giờ rưỡi.
Đang định kéo nhau đến chỗ chị Trương ăn cơm thì thấy đội trưởng công trình lão Vương thở dài đi tới.
“Hôm nay mọi người đi ăn ở ngoài đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
