Hà Hoa gật đầu, gửi một bức ảnh qua tin nhắn riêng cho Lê Kiến Mộc.
“Năm ngoái, sau khi tôi đậu đại học không lâu, bà nội tôi mất vì bệnh. Từ bệnh viện đưa về nhà, các chú bác sợ tôi tranh giành căn nhà của bà nên không cho tôi về. Tôi không kịp thu dọn di vật của bà, chỉ có chiếc ngọc bội này, bà tặng tôi từ nhỏ. Đây là món đồ duy nhất bà để lại cho tôi. Tôi xin cô, nhất định phải giúp tôi tìm lại nó!”
Nếu trước đó Hà Hoa còn nghi ngờ khả năng của Lê Kiến Mộc thì khi cô đoán trúng việc bố mẹ cô ấy mất từ lâu, những nghi ngờ đó hoàn toàn biến mất.
Giờ cô ấy chỉ hy vọng Lê Kiến Mộc nhanh chóng giúp mình tìm được chiếc ngọc bội.
Lê Kiến Mộc trấn an: “Đừng vội, bạn xoay camera quay một vòng ký túc xá cho tôi xem nào.”
Hà Hoa liếc nhìn quanh, chắc chắn không có gì riêng tư rồi mới điều chỉnh camera.
Phòng ký túc xá là loại bốn người, một giường chưa có người ở, ba giường còn lại đã được dọn dẹp ngăn nắp.
Hiện tại không có ai trong phòng.
Lê Kiến Mộc suy nghĩ một chút, hỏi: “Bạn có diêm không?”
“Bật lửa được không?”
“Được.” Lê Kiến Mộc gật đầu.
“Bây giờ, bạn hướng camera về phía bật lửa, nhắm mắt lại, nghĩ trong đầu về món đồ bị mất rồi bật lửa lên.”
Hà Hoa vội làm theo.
Một tay cô ấy bật lửa, tay kia giữ điện thoại để camera hướng vào ngọn lửa nhỏ.
Cô ấy nhắm mắt không nhìn thấy gì nhưng khán giả trong livestream lại thấy rõ ràng: Sau khoảng hai giây, ngọn lửa thẳng bỗng nhiên nghiêng về một hướng.
Đồng thời mọi người cũng chú ý rằng trong phòng không mở cửa sổ hay cửa chính, hoàn toàn không có gió.
Tất nhiên, họ không thấy được rằng ngoài màn hình, đầu ngón tay của Lê Kiến Mộc đang vẽ gì đó trong không trung.
Sau năm giây, Lê Kiến Mộc nói: “Được rồi.”
“Xong rồi sao? Đại sư, vậy món đồ của tôi ở đâu vậy?” Hà Hoa vội hỏi.
[Ồ, vậy món đồ bị bạn cùng phòng trộm sao?]
[Lấy cả di vật của bà người ta, thật quá đáng.]
[Cái gì cũng có thể xảy ra với bạn cùng phòng đại học.]
[Cô gái này trông không phải người giàu có gì, món đồ đó liệu đáng giá bao nhiêu mà cũng bị lấy?]
[Không được thì báo công an đi.]
[Tìm thấy đồ rồi tính tiếp, nhỡ streamer chỉ nói linh tinh thì sao?]
[Dám nghi ngờ streamer à?]
Hà Hoa thấy bình luận bắt đầu chỉ trích, vội vàng giải thích: “Không phải đâu, không phải đâu, chúng tôi có quan hệ rất tốt, chắc là lúc đi tắm vô tình vướng vào quần áo thôi. Tôi hỏi thử bạn ấy, mọi người đừng chửi.”
Cô vội gửi tin nhắn cho bạn cùng phòng.
Tin nhắn còn chưa kịp gửi thì cửa phòng đã mở.
“Hà Hoa, em ăn trưa chưa? Chị mua gà rán nè, ăn cùng nhé.” Một cô gái có nụ cười rạng rỡ bước vào.
Hà Hoa vội hỏi: “Chị Lý Lỵ, chị có thấy ngọc bội của em không?”
“Không thấy. Hôm qua chị đã nói rồi mà, sao, vẫn chưa tìm được à?” Lý Lỵ trả lời.
Hà Hoa mím môi, gật đầu.
Lý Lỵ đặt hộp gà rán lên bàn, an ủi: “Đừng lo, chắc nó bị rơi đâu đó thôi. Để ý dọn dẹp, kiểu gì chẳng tìm được. Sẽ không mất đâu.”
“À… em có nhờ một đại sư, cô ấy xem ra được, bảo ngọc bội đang ở trong tủ của chị.” Hà Hoa ngập ngừng, nói thẳng.
Nụ cười trên mặt Lý Lỵ thoáng chùng xuống: “Ý em là gì? Chẳng lẽ em nghi ngờ chị lấy trộm đồ của em à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

