Nhưng chiếc ngọc bội đó là kỷ vật duy nhất bà nội để lại cho cô ấy, cô ấy không thể để mất nó.
Thôi vậy, một triệu thì một triệu, cùng lắm cuối tuần cô ấy đi làm thêm vài việc nữa.
Quyết định xong, Hà Hoa tìm biểu tượng tặng thưởng nhưng vẫn còn lưỡng lự, gõ một dòng chữ:
[Hoa Hoa yêu vẽ tranh: Cô sẽ không làm màu, nói vài câu rồi lại đòi thêm tiền thưởng chứ?]
Trong phim, mấy kẻ lừa đảo thường làm như vậy.
Lê Kiến Mộc bất lực nói: “Sẽ không, không có thu thêm bất kỳ phí nào khác.”
Vậy thì tốt.
Hà Hoa bình tâm lại, tặng một quả lựu đạn nước sâu.
Âm thanh hiệu ứng vang lên, sắc màu rực rỡ nổ tung trên màn hình.
Lê Kiến Mộc khẽ gật đầu, nói: “Gửi giờ sinh, ngày tháng năm sinh và ảnh của bạn qua tin nhắn riêng cho tôi. Nếu có ảnh của món đồ bị mất, bạn cũng có thể gửi, nhớ là ảnh không chỉnh sửa bằng ứng dụng làm đẹp.”
[Hoa Hoa yêu vẽ tranh: Không cần phiền thế đâu. Hay là tôi trực tiếp kết nối âm thanh với cô nhé?]
Lê Kiến Mộc biết rõ kết nối âm thanh trực tuyến là gì.
Cô không yêu cầu mọi người đều kết nối, vì muốn bảo vệ sự riêng tư của họ.
Dù sao một số chuyện khi được nói ra có thể khó lòng chấp nhận.
Nhưng nếu đối phương không ngại, dĩ nhiên cô sẵn lòng, cách này còn đơn giản hơn.
Rất nhanh, Hà Hoa gửi yêu cầu kết nối âm thanh.
Màn hình điện thoại của khán giả trong phòng livestream chia làm hai, một bên là Lê Kiến Mộc, bên kia hiện ra hình ảnh một cô gái trẻ.
Cô gái nhỏ nhắn, tóc buộc kiểu búi tròn, vì không dùng ứng dụng làm đẹp và điện thoại có chất lượng hình ảnh khá tốt, người xem có thể thấy rõ vài nốt tàn nhang trên mũi cô ấy. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng đến nhan sắc, trông cô ấy rất đáng yêu.
Đám khán giả trong livestream, đặc biệt là những người thích bình luận tếu táo không ngừng khen ngợi.
Phông nền phía sau của cô gái là ký túc xá đại học.
Những ngày này là thời điểm các trường đại học trên cả nước khai giảng, phía sau cô ấy có một chiếc giường vẫn còn trống.
“Chào streamer.” Hà Hoa hơi lúng túng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh chào Lê Kiến Mộc và cả khán giả trong phòng.
Lê Kiến Mộc gật đầu, chăm chú quan sát diện mạo của cô ấy.
Hà Hoa không cao, mặt nhỏ, hai má hơi bầu bĩnh, đôi mắt sáng nhưng sống mũi không cao, diện mạo thuộc dạng bình thường.
Như thường lệ, Lê Kiến Mộc nhận xét: “Cung Phụ Mẫu của bạn thấp, mất bố mẹ từ nhỏ, quan hệ với họ hàng không mấy thân thiết, ít qua lại. Cung Phúc Lộc đầy đặn nhưng ngắn, vận sự nghiệp chỉ ở mức trung bình. Hiện tại với độ tuổi này, bạn chắc là sinh viên đại học bình thường, đúng không?”
“Vâng, bố mẹ tôi mất trong một vụ tai nạn xe cộ nhiều năm trước, lúc đó tôi còn nhỏ. Họ hàng không ai muốn nuôi tôi nên từ đó tôi không qua lại nhiều với họ. Tôi được bà nội nuôi lớn, ở một thị trấn nhỏ với điều kiện khá hạn chế, cũng không phải kiểu người thích học hành, năm ngoái chỉ thi đậu một trường đại học hạng hai bình thường nhưng tôi đã thấy hài lòng lắm rồi.”
Hà Hoa khẽ mỉm cười.
Lê Kiến Mộc gật đầu, nghĩ thầm: Người biết an phận, tính cách dịu dàng như vậy, dù có cuộc sống bình thường cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều người giàu có.
“Nói về món đồ bạn muốn tìm đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
