Nhưng cuối cùng, trừ Tô Nguyên Hề ra, tất cả đều thiệt mạng trong một vụ nổ, không ai sống sót.
Người duy nhất còn sống sót, cũng vĩnh viễn không thể cầm dao mổ trở lại.
Gân, mạch máu và dây thần kinh đều bị đứt.
Xe của Tô Nguyên Hề đỗ ở khu nội bộ của bệnh viện, giờ này nơi đây rất vắng người.
Cô lục tìm chìa khóa trong túi, khóe mắt vô tình liếc sang chiếc xe thương vụ bên cạnh, dường như đang khẽ rung lắc.
Nếu đây chỉ là một màn tìm kiếm kích thích, Tô Nguyên Hề nhất định sẽ không thèm để ý, nhưng cô rõ ràng nghe được từ trong xe truyền ra những tiếng đập cửa, xen lẫn tiếng cầu cứu mơ hồ.
“Có ai không... Cứu, cứu tôi với...”
Tô Nguyên Hề bước đến gần chiếc xe thương vụ, cửa kính tối đen không nhìn rõ bên trong, cô vừa định gõ cửa thì lại dừng lại.
Ý thức cứu người từ lâu đã trở thành bản năng trong cô, nhưng thực ra, cô chưa bao giờ là người dễ mềm lòng.
Lòng tốt chưa chắc sẽ được báo đáp, thậm chí có thể khiến người ta mất mạng.
Cô đã nếm trải bài học đó quá sâu sắc.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên trong xe không còn bất kỳ động tĩnh nào.
Ánh mắt Tô Nguyên Hề lạnh xuống, lập tức quay người trở lại xe của mình, lấy ra một dụng cụ phá kính.
Chốc lát sau, tiếng kính vỡ trong trẻo vang vọng khắp gara dưới lòng đất.
Khoa cấp cứu của bệnh viện lúc nào cũng nhộn nhịp người đến kẻ đi.
Ánh đèn huỳnh quang trên đầu chói lòa, Tô Nguyên Hề đứng tựa vào tường nơi hành lang, bóng dáng gầy gò lạc lõng giữa đám đông.
Khung cảnh ấy như một đoạn phim đen trắng đã phai màu, in sâu vào mắt Dung Yến.
Anh bước chân chậm lại, đi về phía cô, tầm mắt giao nhau, trên gương mặt Tô Nguyên Hề thoáng qua một tia kinh ngạc rất mảnh.
Cô đứng thẳng người, dịch sang một bên một chút, động tác ấy trong mắt Dung Yến, rõ ràng là sự né tránh.
Người đàn ông đưa tay lên day trán: “Tô Nguyên Hề.”
Tô Nguyên Hề không lên tiếng, chỉ chờ anh nói tiếp.
“Người cứu bà cụ là em?”
Người được cô cứu ra khỏi xe là một bà cụ đã ngoài bảy mươi, trước đó đã bị ngừng tim.
Nhưng cô chẳng thể ngờ, người đó lại là bà nội của Dung Yến.
Tô Nguyên Hề từng nghe cha mình nhắc tới, bà cụ Dung năm xưa danh tiếng lẫy lừng.
Bà nắm giữ phần lớn cổ phần của tập đoàn Dung thị, tung hoành thương trường, nói một là một, đến cả đàn ông cũng phải kiêng dè vài phần.
Thế mà giờ lại rơi vào tình cảnh suýt mất mạng trong xe.
“Chỉ là tình cờ đi ngang qua mà thôi.” Tô Nguyên Hề thản nhiên đáp, như thể đang kể lại chuyện không liên quan đến mình: “Chi phí sửa xe tôi sẽ bồi thường theo giá.”
Dung Yến cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười nhàn nhạt mang theo chút lạnh lùng: “Tôi thiếu tiền à?”
Muốn tách anh ra khỏi mình đến thế sao.
Đúng lúc đó, cửa phòng cấp cứu bật mở, một bác sĩ nam đeo kính đi về phía họ.
Tô Nguyên Hề lễ phép chào: “Chủ nhiệm Trình.”
Trình Mạch Bạch là phó chủ nhiệm khoa cấp cứu, từng là học trò của viện trưởng Triệu, vì thế cũng khá quen biết với Tô Nguyên Hề.
“Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp, hiện tại không nguy hiểm đến tính mạng, bên tim mạch đang tiến hành kiểm tra.”
Tô Nguyên Hề hiểu ý, gật đầu nói: “Làm phiền anh rồi.”
Trình Mạch Bạch kéo khẩu trang xuống, mày giãn ra, mỉm cười: “May mà em kịp thời hồi sức tim phổi, nếu không thì thật sự rắc rối rồi.”
Dứt lời, ánh mắt anh ta rơi trên người Dung Yến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



