Huynh đệ trở mặt, tương tàn lẫn nhau, quy tắc sinh tồn tàn khốc ấy là điều mà bất cứ đời gia chủ nào cũng phải đối mặt.
Hơn nữa, chỉ trong vòng ba năm quản lý Dung thị, giá trị thị trường của tập đoàn đã tăng gấp đôi dưới tay anh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, anh là một kẻ có dã tâm mạnh mẽ, quyết đoán, sẵn sàng tấn công bất cứ ai cản đường.
“Hề Nhi, nghe lời anh hai.” Ánh mắt Tô Thừa trầm xuống, nhấn mạnh: “Người đàn ông này, không thể trêu vào.”
Không hiểu sao, những hình ảnh đêm qua lại chợt ùa về trong đầu.
Tô Nguyên Hề khẽ hoảng hốt trong giây lát, đáy mắt dâng lên cảm xúc khó phân biệt.
Nhưng nếu chính anh là người trêu vào cô thì sao?
Câu hỏi ấy, cô không nói ra, nhưng Tô Thừa hiểu cô quá rõ. Chỉ qua vài câu đối thoại, anh ta đã đoán được cô đang nghĩ gì.
“Nếu thật sự anh ta dám động vào em, thì dù có là Dung Yến, anh cũng không tha cho anh ta.”
...
Buổi chiều, một chiếc Ferrari trắng từ gara nhà họ Tô lao ra, chạy thẳng đến Bệnh viện trực thuộc Đại học Bắc Kinh.
Đang giờ nghỉ trưa, Tô Nguyên Hề bước vào khu hành chính, gõ cửa phòng viện trưởng đang mở hé.
Ông cụ ngồi sau bàn làm việc ngẩng lên, thấy cô liền vẫy tay: “Hề Nhi à, mau vào đây.”
Triệu Đức Thanh, viện trưởng Bệnh viện trực thuộc Đại học Bắc Kinh, giáo sư danh dự suốt đời.
Tô Nguyên Hề ngồi xuống bên cạnh: “Thầy vẫn bận ạ?”
Viện trưởng Triệu chỉ vào tấm phim chụp trên đèn chiếu: “Không bận, đang xem bệnh án cho ca phẫu thuật chiều nay thôi.”
“Phình động mạch chủ vùng lồng ngực?” Tô Nguyên Hề chống cằm, thong thả nói: “Loại phẫu thuật lớn thế này, với thầy chẳng phải chuyện khó gì.”
Viện trưởng Triệu gật đầu hài lòng, song khuôn mặt lại thoáng chút tiếc nuối: “Chỉ tiếc là thầy già rồi, cũng không biết còn có thể trụ vững trên bàn mổ thêm được bao lâu.”
Tô Nguyên Hề rót thêm nước nóng vào tách trà của ông ấy: “Học trò của thầy trải khắp thiên hạ, sợ gì không có người kế tục?”
Viện trưởng Triệu thở dài: “Giờ mấy bác sĩ trẻ và thực tập sinh, chẳng ai có tư chất bằng em, thầy thật sự có chút lo lắng.”
Nghe vậy, Tô Nguyên Hề khẽ bật cười tự giễu: “Bây giờ em còn không bằng bọn họ.”
“Thầy.”
Tô Nguyên Hề nhìn viện trưởng Triệu, ánh mắt sâu thẳm, từng chữ từng chữ nói chậm rãi mà rõ ràng: “Một bác sĩ ngoại khoa không thể làm phẫu thuật thì chẳng có chút giá trị nào.”
Viện trưởng Triệu không biết đáp lại ra sao.
Một lúc sau, ông ấy nhắm mắt lại, thở dài một hơi thật sâu: “Hề Nhi, em cứ coi như thầy đang muốn bù đắp cho em đi. Nếu ba năm trước thầy không đề nghị, thì em cũng sẽ không tham gia MSF, càng không...”
“Đó là quyết định của em, không liên quan gì đến thầy.” Tô Nguyên Hề không muốn nói thêm về đề tài đó, liền chuyển giọng: “Về chuyện công việc, em sẽ suy nghĩ cẩn thận.”
Viện trưởng Triệu phẩy tay: “Cũng được, em không cần vội quyết định, nghĩ kỹ rồi thì nói với thầy bất cứ lúc nào.”
Giờ nghỉ trưa kết thúc, Tô Nguyên Hề chào tạm biệt viện trưởng Triệu rồi rời khỏi văn phòng.
Nhìn cánh cửa vừa đóng lại, gương mặt già nua của viện trưởng Triệu cuối cùng cũng lộ ra vẻ tiếc nuối chẳng thể che giấu.
Ba năm trước, đội ngũ bác sĩ không biên giới đến vùng chiến sự Trung Đông gồm tất cả hai mươi người đến từ nhiều quốc gia khác nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



