Nắng chiều tỏa ra ánh sáng vàng rực.
Dãy núi trùng trùng điệp điệp nhiễm sắc màu của nắng, tựa như một bức họa thần bí đẹp đẽ, một loại khí thế bức người truyền đi trong không khí. Tòa núi này không phải là nơi tọa lạc của địa hạ cung điện, mà là nơi Hổ Báo Doanh của Hiên Viên Diễm đóng quân.
Phóng mắt nhìn, cây cối mênh mông bát ngát, những cây tử đằng mềm mại rủ xuống, tạo thành những tấm nệm xanh biếc, trăm hoa đón gió khoe sắc.
dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹comVốn là một chốn bồng lai tiên cảnh, nhưng vì gió lạnh thổi, lại tản ra sát khí.
Mà ở một chỗ nào đó trên đỉnh núi, binh lính Huyền Sư Doanh thân mang khôi giáp im lặng đứng đó. Biểu tình trên mặt họ lạnh lùng, tay nắm chặt binh khí, dưới ánh mặt trời càng lóe lên sự sắc bén cùng lạnh lẽo.
Khẽ xoay xoay ly rượu trong tay, Khương thái hậu hừ lạnh một tiếng nói: "Hai thái tử đều không phải chỉ có hư danh, chẳng qua là Hiên Viên Diễm thông minh hơn thôi."
Ngay cả bà cũng có thể đoán được hai thái tử sẽ dẫn tinh binh chặn ở sườn núi, người thông minh tuyệt đỉnh như Hiên Viên Diễm sao có thể không tính đến chứ? Hiện tại nếu hắn đã thuận lợi đi Hổ Báo Doanh, nhất định là như bà đã dự đoán, trước đó hắn đã đào một thông đạo để xuống núi rồi đi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



Hay