Beta: Alligator
"Máu tươi của ngươi rơi đầy đất dù sao cũng lãng phí, cho Thái tử Bắc Dực quốc dùng có làm sao đâu?" Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý quét qua Dạ Dật Phong, môi đỏ mọng như có như không cong lên nói.
Mắt nhìn hai phần hiệp nghị đã đóng dấu, bàn tay nắm chặt phần hiệp nghị của Bắc Dực quốc hắn và Long Diệu Hoàng triều, vẻ mặt của Tiêu Hàn không biểu cảm đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt.
"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ta và ngươi gặp nhau ở Tây Thần quốc." Ánh mắt của Tiêu Hàn lộ ra thâm trầm âm u sắc bén, thờ ơ lạnh nhạt mở miệng nói.
Mắt ngọc tràn đầy ý cười nhẹ nhàng nhìn Tiêu Hàn, thanh âm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tuy êm ái lại hàm chứa một tia trào phúng nhàn nhạt nói: "Cuộc chiến ở sườn núi, ta thắng. Cuộc chiến ở Tây Thần, kết quả cũng như thế."
Trong lời nói của Tiêu Hàn ẩn chứa thâm ý, thông minh như nàng sao lại không hiểu chứ? Mặc dù hôm nay hắn bị buộc ký hiệp nghị không xâm phạm lẫn nhau trong vòng một năm với Long Diệu, nhưng hắn sẽ không ngu xuẩn cho phép Diễm mở rộng lực lượng quân sự.
Hắn biết nhất định Diễm sẽ trong một năm hiệp nghị này, nghĩ cách tiêu diệt Tây Thần quốc mà Long Diệu đã nhắm từ lâu, nắm trong tay quân đội của Tây Thần, để phục vụ cho một năm sau đối kháng với Bắc Dực quốc và Thương Nguyệt quốc. Mà hắn, sẽ bất chấp tất cả tiêu diệt Tây Thần quốc trước, không để cho Diễm thuận lợi đoạt được quân đội Tây Thần.
"Cõi đời này, không có người thắng vĩnh viễn." Tiêu Hàn cắn răng gằn từng chữ một, ánh mắt âm trầm không khỏi làm cho cảnh sắc tươi đẹp lâm vào ảm đạm. Bây giờ hắn thua mất một phần hiệp nghị, nhưng quân đội Tây Thần, hắn sẽ không để thua Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm nữa, tuyệt đối không!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


