"Hôm qua, vừa mới phái các ngươi đi ngự hoa viên đưa lễ. Hôm nay, liền bảo các ngươi đến địa hạ cung điện giết ta. Thánh đế tính tình biến ảo vô thường, thật làm ta sợ hãi than nội tâm cùng đầu óc của hắn có cấu tạo thần kỳ a." Thượng Quan Ngưng Nguyệt u lãnh quét qua mười hoàng y nữ tử, môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một độ cong xinh đẹp, mở miệng trả lời.
Nhưng trong lòng nàng cũng âm thầm nói: tục ngữ nói thời tiết tháng sáu như sắc mặt của trẻ nhỏ, nói biến liền biến. Nhưng tâm tư của Linh Cung Thánh đế này, còn biến mau hơn thời tiết tháng sáu, quả là làm người ta không thể hiểu được. Chẳng lẽ. . . Linh Cung Thánh đế là một người bị nhân cách phân liệt, là một tên biến thái?
"Linh Cung chỉ lấy mạng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, những người còn lại nếu không muốn hồn phi phách tán, lập tức cút xa địa hạ cung điện." Lòng bàn tay thu lại hồng quang, thanh âm không chút độ ấm của hoàng y nữ tử truyền đi trong gió.
"Kỳ nhi, chạy nhanh đi." Hoàng y nữ tử vừa dứt lời, Khương thái hậu lập tức lôi kéo cánh tay Hiên Viên Kỳ, mặt đầy hoảng sợ túm Hiên Viên Kỳ hướng tới cửa ra chạy như điên.
Còn Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong xiết chặt nắm đấm, sắc mặt xanh mét xem xét mười hoàng y nữ tử, bọn họ đồng thời quay người đi đến cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
