"Tả tướng, thái hậu điên rồi sao?" Lại bộ thượng thư véo véo cánh tay, khóe mắt quét thẳng tới tả thừa tướng. Khương thái hậu thân phận vô cùng tôn quý thế nhưng lại cúi người với nữ nhi của tướng quân, này này này. . .
Hộ bộ thượng thư cũng ấn huyệt nhân trung (huyệt giữa miệng và mũi) của Binh bộ thượng thư, thật vất vả mới kéo cái người thiếu chút nữa hôn mê trở nên thanh tỉnh.
Liều mạng nhu nhu đôi mắt già, Hộ bộ thượng thư ngay cả trán cũng vã mồ hôi lạnh nhìn về phía hữu thừa tướng nói: "Hữu tướng, ta sẽ không phải xuất hiện ảo giác đi?"
Nhìn chúng đại thần ngổn ngang trong gió, Hiên Viên Diễm chỉ cầm chén ngọc trên bàn, bạc môi khẽ mở nhấp một ngụm rượu, ánh mắt u lãnh không chút gợn sóng quét về phía Khương thái hậu.
"Long Diệu Hoàng, xử lý quốc sự quan trọng hơn. Bản thái tử vừa vặn cũng muốn nhanh về nước, sẽ không ở chỗ này lưu lại thêm, bản thái tử bái biệt Long Diệu Hoàng." Tiêu Hàn đầu ngón tay khẽ động, đặt chén ngọc xuống bàn, hắn ôm quyền với hoàng đế Hiên Viên Ly, tiếp liền mặt không chút thay đổi đi khỏi ngự hoa viên.
die»ndٿanl«equ»yd«on"Bản thái tử cũng lòng nóng như lửa đốt muốn về Thương Nguyệt quốc, cho nên cũng không ở lại thêm." Dạ Dật Phong hơi hơi cúi người với Hiên Viên Ly, giọng điệu đạm nhu nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


