"Hôm nay dân chúng Long Diệu . . . chứng kiến, đều là Tây Thần đế thiết. . . Thiết kế ." Gian tế Tây Thần quốc cố nén đau nhức trong cơ thể, cắn răng đứt quãng nói.
"Một đám ngu xuẩn, nghe rõ rồi chứ?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt trào phúng nhếch môi, hai tròng mắt mị lãnh quét về phía dân chúng hai bên đang dựng thẳng tai lắng nghe.
"Chúng. . . Chúng thảo dân nhất thời hồ đồ, bị gian tế làm mờ mắt. Thỉnh. . . Thỉnh Thụy vương cùng Thụy vương phi thứ tội a." Bùm một tiếng vang lên, toàn thể dân chúng quỳ gối xuống, thanh âm run rẩy nói.
"Chuyện phát sinh hôm nay tuy là do gian tế thiết kế, nhưng các ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ, đem việc này hoàn toàn chôn chặt trong lòng. Nếu bổn vương phát hiện có ai ăn no không có việc gì làm, khua môi múa mép khắp nơi, bổn vương sẽ không chút lưu tình chu di cửu tộc người đó." Trong mắt Hiên Viên Diễm là lãnh mị, lời nói ra cũng lạnh như băng.
"Chúng. . . Chúng thảo dân đã biết." Đám dân chúng rùng mình dập đầu nói.
"Cút!" Hiên Viên Diễm âm lệ phun ra một chữ, mọi người cảm giác như hồn lìa khỏi xác.
Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn"Người. . ." Ngay tại thời điểm gian tế Tây Thần muốn nói, vèo một tiếng vang lên, một quả đạn khói không biết từ chỗ bay ra.
Ầm, đạn khói nện trên mặt đất. Khói đen hỗn loạn tràn ngập, đồng thời một thanh chủy thủ sắc bén xuyên qua gáy tên gian tế Tây Thần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



