(Ma: ma quỷ, Xà: rắn ==> rắn ma, nhưng mà để rắn ma không “oách” nên ta để nguyên Hán-Việt)
"Ha ha ha. . ." Gió mạnh thổi bay những chiếc lá xanh, mang theo cả tiếng cười âm tàn tới khắp mọi nơi.
"Bản Tôn còn chưa tự mình tìm tới cửa, đã có người chán sống, chủ động chạy tới đây chịu chết. Rất tốt, thật sự rất tốt!"
Thánh Tôn ngoài cười nhưng trong không cười, vạt áo khẽ tung bay một cái, thân mình đã đối diện với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Ngân Lang và Thanh Báo.
Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn bóng lưng của Nam Cung Tuyết Y, di»ễn♡đàn♡!l«ê♡quý♡đ»ôn. cười đáp: "Rảnh rỗi quá, chạy tới đây ngắm sương."
Nghe được lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, khóe miệng Nam Cung Tuyết Y giật giật, trong lòng âm thầm nói: chạy tới đây ngắm sương? Ngắm cái gì sương a, rõ ràng là theo dõi hắn đến chỗ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-538308.png&w=256&q=75)