“Ha ha ha…” Thánh Tôn đột nhiên ngửa đẩu cười điên cuồng, tiếng cười làm chấn động cả rừng cây. Nhưng, trên mặt Thánh Tôn không lộ chút vui mừng nào mà ngược lại vô cùng dữ tợn, đôi con ngươi giống như một cái đầm sâu không đáy, trên người tỏa ra hơi thở vô cùng đáng sợ có thể làm người khác sợ hãi.
“Nam Cung Tuyết Y, lấy võ công hiện giờ của ngươi, ngươi cho là mình có thể đánh lại bản tôn sao?”
Sau khi Thánh Tôn nói xong, tiếng cười cũng dừng lại, bên trong mặt nạ là một đôi con ngươi ẩn chứa sát khí chăm chú nhìn Nam Cung Tuyết Y, mở miệng nói, thanh âm băng lãnh giống như Tu La từ địa ngục: “Nếu như ta có lòng muốn giết bọn họ, lúc bọn họ đem theo Mộng La Yên đi ta đã ra tay rồi, ngươi không thể ngăn cản ta được.”
Nghe Thánh Tôn nói, sâu trong mắt Nam Cung Tuyết Y thoáng qua một tia sáng nghi ngờ, nhưng vẫn thản nhiên trả lời: “Lúc ngươi xuất chiêu ban thưởng cho bọn họ, không phải là bị ta dễ dàng hóa giải sao?”
“Nếu, bản tôn không ban cho bọn họ chiêu đó, mà là…” Thánh Tôn cố ý kéo dài thanh âm, bàn tay trái chậm rãi nâng lên, một đạo ánh sáng hiện lên trước mặt Nam Cung Tuyết.
“Ánh sáng đen này?” Nam Cung Tuyết thấy trong lòng bàn tay của Thánh Tôn hiện ra ánh sáng màu đen đang không ngừng lưu chuyển, Nam Cung Tuyết Y bất động tại chỗ, thất thanh nói: “Linh lực của ngươi đã đột phá đến tầng thứ chín?”
Linh lực của Linh Cung, được chia thành bốn giai đoạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-538308.png&w=256&q=75)