Dưới tàng cây, Lục Thừa Liêm đứng lặng, ánh mắt thâm trầm như dính chặt vào dung nhan đang hờn dỗi của Cố Hi Ngôn.
Trên gò má nàng, ráng hồng lan tỏa tựa hồ cánh hoa đào tháng Ba đương độ mãn khai, vừa rực rỡ gọi mời, lại vừa e ấp xa cách, khiến người ta chỉ muốn đưa tay hái xuống mà nâng niu.
Hắn không chớp mắt nhìn nàng, đáy mắt cuộn lên ý cười, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Sao nào? Chẳng lẽ lời ta nói có chỗ nào sai chăng?"
Cố Hi Ngôn khẽ cắn môi son, đôi mắt lúng liếng lườm hắn một cái, sóng tình trong đó khiến người ta vừa thương vừa giận. Nàng đáp, giọng nói mang theo vài phần gai nhọn được bọc trong nhung lụa:
"Tam gia lời vàng ý ngọc, tự nhiên là cái gì cũng đúng, làm sao mà sai cho được? Tam gia có đại ân với ta, cho dù vạn nhất có nói sai điều gì, phận mỏng cánh chuồn đây nào dám sinh lòng oán giận? Tùy ngài nói thế nào thì là thế ấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



