Nói đoạn, hắn nhàn nhạt liếc nhìn cánh cửa khép hờ của viện mình, ánh mắt thâm trầm:
"Hôm nay Lục nãi nãi hạ cố quang lâm, hàn xá vẻ vang, xin hỏi nãi nãi đến vì chuyện gì?"
Cố Hi Ngôn hận không thể trực tiếp lăn ra ngất xỉu cho xong chuyện.
Tuy nhiên, người nam nhân trước mặt đang dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng, nhất quyết bắt nàng phải nói cho ra ngô ra khoai, không chừa đường lui.
Nàng cầu cứu nhìn về phía Thu Tang, nô tỳ ngày thường mồm mép lanh lợi là thế, giờ lại cúi gằm mặt xuống đất, dường như muốn độn thổ trốn đi thật xa, không chịu ra mặt cứu chủ tử nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

