Chu đại tẩu lại đon đả nói:
"Vậy lát nữa lúc đi, khách có cần dùng xe không? Nếu dùng xe thì phải dặn xuống trước, kẻo nhất thời vội quá trong nhà chưa chuẩn bị kịp xe ngựa, lại thêm một tầng phiền phức."
Nghe đến đây, trong lòng Cố Hi Ngôn bỗng dấy lên một ngọn lửa giận. Nàng nghĩ thầm: Muốn đuổi người đi gấp gáp đến thế sao?
Tuy trong lòng giận điên người, nhưng trên mặt nàng vẫn giữ nguyên nụ cười, chỉ là ánh mắt đã thêm vài phần sắc lạnh:
"Chu tẩu tử, là Lão thái thái bên kia phân phó tẩu tử ta hôm nay bắt buộc phải đi sao? Nếu tẩu ấy thật sự không có chỗ đặt chân, muốn ở lại trong phủ tá túc một đêm thì trong phủ cũng không cho phép ư?"
Chu đại tẩu thoáng chút ngượng ngùng, lúng túng đáp:
"Cái đó thì không có..."
Cố Hi Ngôn chẳng để bà ta nói hết, trực tiếp ngắt lời:
"Đã không phải Lão thái thái phân phó, thiết nghĩ Tam thái thái nhà ta cũng chẳng phải hạng người khắt khe, hẹp hòi như vậy. Thế thì việc này là do Chu đại tẩu tự mình làm chủ rồi?"
Nàng cười ngâm ngâm nhìn thẳng vào mặt Chu đại tẩu, lời lẽ nhẹ nhàng mà như dao sắc:
"Vậy thì ta thật không hiểu, đây là tuân theo cái lễ cái tiết gì của nhà quyền quý, thân gia nãi nãi tới cửa thăm hỏi mà lại vội vã đuổi người đi như đuổi tà? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải để người đời chê cười Quốc công phủ thất lễ hay sao?"
Kết quả thì hay rồi, hôm nay chính mình lại đụng phải họng pháo, nàng ta quả nhiên mồm mép lanh lợi, sắc sảo vô cùng.
Quan trọng là nhìn dáng vẻ này của nàng ta, cũng chẳng thấy vẻ ủ rũ đau khổ thường ngày, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Trong lòng bà ta kinh ngạc khôn nguôi, nhất thời cũng không dám đắc tội với Cố Hi Ngôn quá mức.
Dù sao Cố Hi Ngôn cũng đường đường chính chính là Thiếu nãi nãi, là chủ tử.
Nếu thật sự luận ra, mình làm việc không thỏa đáng, quay về chỗ Tứ nãi nãi cũng thành ra kẻ nô tài thiếu lễ số.
Thế là bà ta vội cười làm lành:
"Lục nãi nãi bớt giận, vốn ta cũng chẳng có ý gì khác, chỉ là hỏi một câu cho rõ ràng, cũng là xuất phát từ hảo tâm..."
Nếu là ngày thường, Cố Hi Ngôn tự nhiên sẽ nhẫn nhịn cho qua chuyện, nàng biết mình thân cô thế cô, chẳng có thể diện gì, không đáng phải tranh giành cái sĩ diện hão huyền đó.
Nhưng hiện tại, nàng không nuốt trôi cục tức này nữa.
Có lẽ từ khoảnh khắc nàng bị mất mặt trước Lão thái thái, lớp vỏ bọc cam chịu vốn dĩ giam cầm nàng đã rạn nứt, nàng rốt cuộc cũng phát hiện ra mặt "bất chấp" tiềm ẩn trong con người mình.
Đến lúc chặn đường Lục Thừa Liêm cúi đầu cầu xin, nàng càng vứt bỏ hết thảy liêm sỉ lễ nghĩa, chỉ mong cầu được mục đích.
Cố Hi Ngôn nhìn thẳng vào đôi mắt đảo điên của thê tử Chu Khánh, nhả từng chữ một, rành rọt đanh thép:
"Chu đại tẩu, không có ý gì khác thì tự nhiên là tốt nhất. Ta biết Chu đại tẩu là người sởi lởi, làm việc chu đáo thỏa đáng, ngày thường hiền lành nhất mực, đối với ta cũng hết mực chăm sóc, ta vẫn luôn cảm kích trong lòng."
"Chu đại tẩu không giống mấy kẻ nô tài nào đó, chuyên môn thói đời nâng cao đạp thấp, chỉ thấy ta góa bụa, chẳng còn nơi trông cậy, liền không coi một Thiếu nãi nãi chính kinh như ta ra hồn người, quả hồng cứ chọn quả mềm mà nắn."
"Như thế thì đúng là táng tận lương tâm, nô tài không ra dáng nô tài, đấy chính là bại hoại gia phong thanh danh của Quốc công phủ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
